Vương Thúy Kiều

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Vương Thúy Kiều
王翠翹
Sinh1524[1]
Sơn Đông, Trung Quốc
Mất1556
Sông Tiền Đường
Nguyên nhân mấtNhảy sông tự tử
Nơi cư trúLâm Truy, Sơn Đông
Quốc tịchTrung Quốc
Vợ/chồngTừ Hải

Vương Thúy Kiều (giản thể: 王翠翘; phồn thể: 王翠翹; bính âm: Wáng cuì qiào); (1524-1556) là một kỹ nữ sống trong thời Gia Tĩnh triều nhà Minh, nhân vật lịch sử có thật của Trung Quốc. Cuộc đời của Thúy Kiều được thể hiện qua nhiều tác phẩm văn học, trong đó nổi tiếng nhất là hình tượng văn học Thúy Kiều trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Vương Thúy Kiều không rõ quê quán ở đâu, chỉ biết từng là kỹ nữ ở Lâm Truy, Sơn Đông thời nhà Minh, lấy danh kỹ là Tần Hoài. Sau Thúy Kiều được cướp biển Từ Hải chuộc về làm vợ. Từ Hải cùng Trần Đông, Ma Diệp là cướp biển dưới quyền Uông Trực, cấu kết với Uy khấu.

Năm 1556, Tổng đốc quân vụ Giang, Chiết là Hồ Tôn Hiến sai La Long Vân nằm vùng, thi hành kế phản gián, thúc đẩy mâu thuẫn giữa Từ Hải và Trần Đông. La Long Vân là bạn từ thuở hàn vi, hay đến uống rượu giao du với Từ Hải, về sau này làm thuyết khách cho Hồ Tôn Hiến để đến chiêu hàng Từ Hải, lại khéo ăn khéo nói để làm xiêu lòng Thúy Kiều trước, do Thúy Kiều thời còn ở lầu xanh, đã quen biết La Long Vân, mà chàng này vốn từng biết ăn chơi hào phóng, lại có lòng hào hiệp, giúp đỡ nàng nhiều lần, từ lúc chưa gặp Từ Hải.

Vì thế khiến Từ Hải bắt sống Trần Đông, đầu hàng Hồ Tôn Hiến. Sau Hồ Tôn Hiến lại sai Trần Đông tiêu diệt Từ Hải, Từ Hải đâm đầu xuống nước tự vẫn. Quân của Hồ Tôn Hiến bắt được Thúy Kiều, sai chỉ chỗ Từ Hải trầm mình, cho người xuống cắt đầu.[2]

Quân Vĩnh Bảo bắt được 2 thị nữ xưng họ Vương, một người tên Thúy Kiều, một người tên Lục Châu, vốn xuất thân từ ca kỹ. Hai thị nữ khóc và chỉ chỗ Hải trầm mình; quân Vĩnh Bảo bèn nhảy xuống sông, chém Hải lấy thủ cấp mang về.[3]

Theo tư liệu lịch sử, Vương Thúy Kiều tự vẫn ở sông Tiền Đường.

Trong văn học[sửa | sửa mã nguồn]

Hình tượng Vương Thúy Kiều được miêu tả trong các tác phẩm như Truyện Kiều của Nguyễn Du, phóng tác từ Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân hay Thu hổ khâu của Vương Long, Hổ phách thi của Diệp Trĩ Phỉ.

Theo Vương Thúy Kiều truyện (trong bộ Ngu sơ tân chí) tác giả Dư Hoài, tự Đạm Tâm, người tỉnh Phúc Kiến đã nói lý do vì sao ông cảm phục tiết tháo của nàng Kiều. Ở đoạn mở đầu sách Ngu sơ tân chí có viết:

“Ta đọc sách Ngô Việt Xuân thu, thấy nàng Tây Thi, sau khi nước Ngô bị phá mà lại theo Phạm Lãi về Hồ, vẫn thường than rằng: người đàn bà đã được lòng tin của người ta, lấy nhan sắc làm mất nước người ta, mà không biết tuẫn tử, thời tuy không phụ lòng, cũng đã là phụ ơn vậy. Đến như Vương Thúy Kiều đối với Từ Hải, thời công tư đều kiêm được cả, thật cũng khác Tây Thi vậy thay! Than ôi! Thúy Kiều vốn là con hát, người hèn, nghề tiện, mà không chịu để bận lòng như thế, trong bọn râu mày thật nhiều người nên xấu hổ vì không thể bằng vậy![4]

Đoạn Kiều than khóc cuối cùng trong truyện của Dư Hoài đã được Nguyễn Du tái hiện lại gần như trọn vẹn đến từng câu, từng ý.

Minh Sơn đãi ta rất hậu. Vì việc nước dụ hàng mà chàng đến nỗi chết! Nay giết một tù trưởng kia mà lấy lại một tù trưởng này, còn mặt mũi nào mà sống nữa!”.

Nguyễn Du viết:

Rằng Từ công hậu đãi ta. Xót vì việc nước mà ra phụ lòng. Giết chồng mà lại lấy chồng. Mặt nào còn đứng ở trong cõi đời!”.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Về chuyện tuổi tác ba chị em Thúy Kiều THỨ TƯ, 18 THÁNG 3 2009 21:40
  2. ^ Hành trình mười lăm năm lưu lạc của nàng Kiều
  3. ^ Theo Ký tiễu Từ Hải bản mạt trong Trù Hải Ðồ Biên của Hồ Tôn Hiến
  4. ^ Bản dịch của cụ Thượng Chi. Tạp chí Nam Phong, số 30, tháng 12 năm 1919

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]