Vi Tiểu Bảo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Vi Tiểu Bảo (Trung văn phồn thể: 韋小寶; Trung văn giản thể: 韦小宝; Bính âm Quan Thoại: Wéi Xiáobǎo; Việt bính: Wai4 Siu2-bou2) là nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết võ hiệp nổi tiếng của Kim Dung và là cuốn cuối cùng, Lộc Đỉnh Ký.[1]

Thân thế[sửa | sửa mã nguồn]

Vi Tiểu Bảo sinh ra tại Dương Châu và là con của một kỹ nữ lầu xanh. Lớn lên trong cảnh thất học, cậu vô tình được đường tiến thân vô triều đình mang danh thái giám. Cậu làm bạn thân với vua Khang Hi. Cậu lập vô số các công trạng lừng danh và được vua Khang Hi rất quý trọng. Cậu vô tình gặp được tổng đà chủ Thiên Địa hội và cậu đã đồng ý giúp ông. Vì thế từ đó cậu phải đóng vai hai mặt. Một mặt giúp triều đình, mặt khác giúp Thiện Địa Hội chống lại triều đình.

Tiểu Bảo đóng vai trò quyết định trong việc bắt và giết chết gian thần Ngao Bái; giải cứu cha của Hoàng đế Khang Hy, tức Hoàng đế Thuận Trị, giúp hai cha con đoàn tụ; phá hủy Thần Long giáo (theo lệnh nhà vua); làm suy yếu sự phản kháng của viên tướng phản bội Ngô Tam Quế; đạt được hiệp ước biên giới với Nhiếp Chính công chúa Sophia Alekseyevna và quan đại thần Fedor Golovin của nước Nga. Qua vô số chiến công đó, cậu được bạn những của cải khổng lồ của những quan gian thần, những người đã hối lộ và cướp bóc của dân, bởi hoàng đế Khang Hy. Ngoài ra cậu còn đạt được sự tín nhiệm của Thiên Địa Hội qua việc chống lại Ngô Tam Quế, các kẻ thù ngoại quốc khác như Nga, Mông Cổ, Tây Tạng, và việc giải cứu các thành viên quan trọng của Hội bị bắt.

Tuy nhiên, giống như tất cả các nhân vật hai mang, những vai trò mâu thuẫn của Vi Tiểu Bảo cuối cùng đi đến kết cục xung đột. Khang Hi cảnh báo Tiểu Bảo rằng Hoàng đế đã biết về quan hệ của cậu với Thiên Địa Hội và bắt Tiểu Bảo phải chọn lựa giữa triều đình và Thiên Địa Hội. Mặc dù Khang Hi vẫn xem Bảo là một người bạn trung thành, Tiểu Bảo cuối cùng phải chọn giải pháp đào thoát vì y không muốn làm kẻ phản bội bán đứng Thiên Địa Hội. Nhưng vài năm sau đó, cậu lại được Khang Hy trọng dụng trở lại nhờ giải quyết xung đột biên giới với nước Nga. Trong hồi cuối của tiểu thuyết, Tiểu Bảo nhận ra rằng cậu không bao giờ có thể điều hòa giữa hai bên đối lập là triều đình và Thiên Địa Hội, vì cả hai cùng giằng xé nhau trong khi cậu bị kẹt ở giữa. Vì thế cậu quyết định bỏ đi theo con đường riêng của mình. Cậu đưa cả bảy cô vợ xinh đẹp và ba đứa con bí mật rời đi. Kim Dung không hề tiết lộ cậu đã đi đâu. Tuy nhiên có thuyết khác rằng cậu đã đi về Giang Nam sống một cuộc đời du sơn ngoạn thủy, giã từ chốn cung đình Khang Hy và cái lý tưởng đấu tranh của Thiên Địa Hội...[2]

Đây là một nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết cuối cùng của Kim Dung nên nó đã đóng vai trò quan trọng phản ánh tài năng viết diễn tả một nhân vật ảo như thật của Kim Dung. Vi Tiểu Bảo nhân vật ảo như thật của cuối được Kim Dung sáng tác. Đã có nhiều thảo luận khác nhau về bước đường tiến thân của Vi Tiểu Bảo, cũng như về tầm quan trọng của cuốn "gác bút phong đao" Lộc đỉnh ký của Kim Dung. Người thì xếp vị trí Lộc đỉnh ký đứng sau Tiếu ngạo giang hồ. Có người thì xem Lộc đỉnh ký là kỳ thư và là cuốn tiểu thuyết hay nhất của Kim Dung.[1]

Tính cách[sửa | sửa mã nguồn]

Vi Tiểu Bảo đắm mình trong 2 nơi trá ngụy và gian trá nhất là kỹ viện và hoàng cung nên về mặt khôn ngoan, giảo quyệt thì hắn hơn xa người bình thường. Hắn gian, nhưng không ác; hắn giảo hoạt, nhưng đủ nghĩa khí; hắn tham tài, nhưng không tiếc của; hắn có ơn tất trả, nhưng thường làm ơn không mong báo đáp; hắn mê gái đẹp nên hay mắc lừa nữ nhân, nhưng chưa từng nghĩ sẽ trả đũa. Hắn biết rất ít chữ, không biết võ công nhưng chưa từng phải bận tâm về việc đó. Hắn hay nói tục chửi thề nhưng đôi khi làm người khác hả hê vì chửi đúng đối tượng. Tuy vô lại, xuất thân từ phường chợ búa nhưng Vi Tiểu Bảo rất trọng nghĩa khí. Vi Tiểu Bảo luôn gặp may hoặc cơ duyên xảo hợp: cát tàng hung, hung tàng cát. Tên các con của Vi Tiểu Bảo đều là cho gieo xúc xắc để đặt tên !

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Gã có 7 cô vợ xinh đẹp tuyệt trần và 3 đứa con (2 trai 1 gái) đáng yêu, theo thứ tự gặp mặt trong tiểu thuyết:

  • Mộc Kiếm Bình (沐劍屏). Cô vợ ngây thơ thuần khiết nhất, tiểu quận chúa của Vân Nam, tính tình thiện lương cao quý, miệng mỉm cười như hoa mới nở. Nàng còn băng thanh ngọc khiết sau khi lấy chồng vì nàng chẳng có khái niệm gì về chuyện ấy và trẻ con, dễ bị lừa gạt nên gã phải yêu thương, không để nàng chịu thiệt thòi hay bất kỳ ấm ức gì. Họ giống tình nhân và tình huynh muội hơn là hai vợ chồng nhưng gã vẫn vui vẻ và hài lòng với tình trạng này.
  • Phương Di (方怡) Người đẹp phức tạp và khó hiểu, thường lừa gạt và phản bội chồng nhưng nhờ vẻ dịu dàng và kiều diễm mà hắn rộng lòng tha thứ, không làm khó dễ hay trách móc gì nàng mà còn coi đó là hỷ sự, rước nàng về dinh. Nàng sống có mục đích hơn, có lý tưởng hơn khi trở thành người một nhà với chàng.
  • Song Nhi (雙兒) trung thành tuyệt đối, luôn chăm sóc và bảo vệ chàng. Tuy nàng chỉ là con hầu của Tam thiếu phu nhân của Trang gia nhưng nàng có học vấn, võ công cao cường, nhan sắc đẹp đẽ và nhân phẩm đoan chính, không cạnh tranh, so bì, tỵ nạnh còn ân cần nuôi nấng 3 đứa trẻ như con của nàng. Thậm chí vui mừng vì có đứa trẻ được đặt tên là Song Song, có chữ Song trong tên cô. Được chàng tin yêu, kính trọng, tôn thờ nhất.
  • Tô Thuyên (Long Nhi - 蘇荃), mẹ của Vi Đồng Trùy. Vẻ đẹp tựa tiên sa giáng trần và võ công trác tuyệt, bản lĩnh. Nàng là tình yêu của gã và được giữ địa vị chính thất, hô phong hoán vũ.
  • Kiến Ninh công chúa (建寧公主), mẹ của Vi Song Song. Tính tình nàng tinh nghịch, bướng bỉnh, ương ngạnh, thẳng thắn, quyết đoán nhưng rất mực chung tình. Xinh đẹp ngời ngời như thế, xuất thân lầu rồng gác phượng, lại ỷ thế sinh con gái cho Vi gia nên nàng cực kỳ chua ngoa, bạo ngược, hay đánh chồng, ăn nói cao ngạo, chẳng đặt ai vào mắt nhưng họ Vi thấy nàng đáng thương nên thường nhẫn nhịn để giữ hòa khí chứ không thật lòng yêu thương gì nàng mà chỉ tội nghiệp cho đứa bé. Sau này, đáng lẽ nàng được hưởng hạnh phúc thì phải chết thảm. Nhưng đâu phải vì thế mà Tiểu Bảo vui vẻ, sung sướng hơn lên.
  • Tăng Nhu (曾柔) Nàng ôn nhu, tính tình cẩn thận, chu đáo và rất tinh tế. Gã từng chú ý nàng vì vẻ ngoài xinh đẹp nhưng rồi quên lãng. Nàng yêu chàng sâu sắc, nhiều hơn các bà vợ khác vì sự thông minh, láu cá, có chút tinh nghịch nên giữ viên xúc xắc của chàng mà chủ động chinh phục tình cảm và sự tin tưởng của gã để sau này người có tình được đền đáp, trở thành quyến thuộc. Chàng rung động thật sự nên vui lòng đón nhận nàng về làm vợ và hiểu tấm lòng Tăng Nhu.
  • A Kha (阿珂), mẹ của Vi Hổ Đầu. Là phu nhân sung sướng, đẹp nhất trong 7 bà vợ, con gái tuyệt sắc danh kỹ Trần Viên Viên và Sấm vương Lý Tự Thành, được chàng đối xử rất mực tử tế, khó khăn lắm chàng mới danh chính ngôn thuận kết hôn với nàng, giành lại người mình yêu nhất từ gã mặt trắng Trịnh Khắc Sảng cao lớn tuấn tú. Nàng có võ công làng nhàng, tính tình cố chấp, cứng rắn, kém thông minh, không nhận biết được người tốt kẻ xấu nhưng vẫn hớp hồn tên Vi Tiểu Bảo vốn háo sắc rồi sau đó yên lòng làm thê tử chàng, sống cuộc đời êm đềm mà bất hạnh, ngày ngày cùng chàng hành tẩu giang hồ, cùng 6 bà vợ khác chia sẻ tình cảm và dừng chân với họ tại Đại Lý, Vân Nam.
  • Ngoài ra, gã có người tình cũng tuyệt sắc không kém là Trần Viên Viên, từng phượng đảo loan điên với bà mặc dù bà là một ni cô nhưng chưa dứt hồng trần. Gã xiêu lòng trước tài sắc của người phụ nữ gấp đôi tuổi mình nhưng không thể mang bà theo nên mãi giữ phận mẹ vợ - con rể mà hiếu kính với bà.
  • Người thứ hai là công chúa Sophia xinh đẹp của nước Nga, gã muốn ôm hôn hay chăn gối với nàng thế nào cũng được. Chàng chơi bời ít nữa rồi chán như người ta bỏ một món đồ. Vì nàng không chịu từ bỏ vinh hoa phú quý, cũng không tiết hạnh gì lắm nên không phù hợp với vai trò làm vợ như chàng tưởng, thế là ai đi đường nấy. Còn không ít gái xinh nữa cũng đã qua tay Vi Tiểu Bảo nhưng họ chỉ làm cuộc sống của chàng thêm màu sắc chứ có mà yêu thương gì...

Bảy người vợ kể trên đều có nét riêng nhưng đều khôn ngoan, học hành tử tế. Song tất cả nàng hương sắc này đều làm vợ của một con người mà một chữ cũng không biết nhưng là người đã có công lớn với triều đình và rất tài ba, được mệnh danh là anh hùng "đệ nhất kỳ nhân": Vi Tiểu Bảo, người được tình cờ và rất may mắn, phơi phới tiến thân từ chốn lầu xanh tửu điếm lên đến đỉnh cao danh tiếng, dựa vào hàng công tước triều đình nhà Thanh dưới thời ,Khang Hi - Tước vị: Nhất đẳng Lộc Đỉnh Công kiêm Phủ Viễn Đại Tướng Quân.[1]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â “Vi Tiểu Bảo”. Truy cập ngày 7 tháng 10 năm 2011. 
  2. ^ Vi Tiểu Bảo