Wai (Thái Lan)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Cô dâu Thái đang vái

Wai (tiếng Thái: ไหว้, phát âm tiếng Thái: [wâi], tiếng Việt nghĩa là vái) là kiểu chào của người Thái, bao gồm việc cúi đầu nhẹ, với hai lòng bàn tay áp vào nhau theo kiểu cầu nguyện. Nó có nguồn gốc từ Añjali Mudrā của Ấn Độ, cũng giống như नमस्ते (namaste) của người Ấn Độ, "ສະບາຍດີ" (sabaidi) của người Làoជំរាបសួរ (chum riep suor) của người Campuchia.[1] Độ cao của đôi bàn tay so với khuôn mặt và độ thấp của việc cúi đầu có liên quan đến sự tôn trọng hoặc sùng kính của người thực hiện wai muốn thể hiện. Wai là nghi thức thường được thực hiện truyền thống khi bước vào một căn nhà. Khi chuyến thăm kết thúc, khách thỉnh cầu sự cho phép đi về và lặp lại sự cảm ơn như khi bước vào nhà.[1] Wai cũng thường là một cách để biểu thị cảm ơn và xin lỗi.

Vái chào nhau tại một cuộc hội đàm của chính phủ Thái Lan

Từ thường được nói cùng với wai là lời chào gặp mặt hoặc tạm biệt sawatdi (RTGS của สวัสดี, phát âm tiếng Thái: [sàwàtdiː], thỉnh thoảng được Latinh hóa sawasdee). Lời chào bằng ngôn ngữ này thường theo sau bởi kha (ค่ะ) khi người nói là nữ và khrap (ครับ) khi người nói là nam. Từ sawatdi được tạo ra từ giữa thập niên 1930 bởi Phraya Upakit Silapasan của Đại học Chulalongkorn.[2] Bắt nguồn từ tiếng Sanskrit svasti (nghĩa là "tốt đẹp"), trước đây nó chỉ được dùng tại Thái Lan như một câu mở đầu trịnh trọng. Chính phủ duy dân tộc của Plaek Pibulsonggram từ đầu thập kỉ 1940 đề xuất sử dụng nó trong hệ thống chính quyền cũng như đại chúng như một phần trong hệ thống cải cách văn hóa để hiện đại hóa Thái Lan.

Wai vẫn tồn tại đến ngày nay như một phần cực kỳ quan trọng của nét văn hóa ứng xử xã hội của người Thái, những người rất nhạy cảm đến vị trí tự nhận thức của mình trong xã hội. Du khách nưới ngoài không quen với văn hóa và ngôn ngữ Thái Lan không nên wai người trẻ tuổi hơn họ trừ khi để đáp lại wai. Tuy nhiên một người nên luôn luôn đáp lại wai để thể hiện sự tôn trọng. Wai trong thương nghiệp, ví dụ do người bán lẻ ở cửa hành tiện lợi, thường được đáp lại với nụ cười hoặc gật đầu.

Nếu một người nhận được wai khi đang mang đồ đạc, hoặc do bất cứ lí do gì khiến việc đáp lại khó khăn, cũng nên thể hiện sự tôn trọng bằng cách có một nỗ lực điệu bộ tốt nhất trong tình huống cho phép.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Phya Anuman Rajadhon, Thai traditional salutation, Thai culture Series no. 14, The Fine Arts Department, Bangkok, Thailand, 1963
  2. ^ Barmé, Scot (1993). Luang Wichit Wathakan and the creation of a Thai identity. Institute of Southeast Asian Studies. tr. 176. ISBN 978-981-3016-58-3.