Martin Van Buren

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Martin Van Buren
Martin Van Buren.jpg
Chức vụ
Nhiệm kỳ 4 tháng 3 năm 1837 – 4 tháng 3 năm 1841
Tiền nhiệm Andrew Jackson
Kế nhiệm William Henry Harrison
Thông tin chung
Đảng Đảng Dân chủ
Sinh 5 tháng 12, 1782(1782-12-05)
Kinderhook, New York
Mất 24 tháng 7, 1862 (79 tuổi)
Kinderhook, New York
Vợ Hannah Hoes Van Buren
Chữ ký Martin Van Buren Signature2.svg
Binh nghiệp

Martin Van Buren (phát âm /væn ˈbjʊərɨn/ or /væn ˈbjɜrɨn/; ngày 5 tháng 12, 1782 – ngày 24 tháng 7, 1862) là Tổng thống Hoa Kỳ thứ tám từ 1837 đến 1841. Trước khi nhận chức tống thống, ông là phó tổng thống thứ tám (1833–1837) và là Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ thứ 10 dưới quyền Andrew Jackson lúc đó. Ông là người Đảng Dân Chủ, là một trong những đảng lớn mạnh cùng với Đảng Cộng Hòa, và là tổng thống đầu tiên không phải người gốc Anh (Ví dụ như không phải nguồn gốc từ người Anh, Đảo Ireland, Scottish...); cụ tổ ông đến từ Hà Lan. Ông là người đầu tiên trong gia phả đẻ ở Hoa Kỳ[1] (bố ông sinh ở Anh trước khi Cách mạng Hoa Kỳ), và là tổng thống duy nhất tiếng Anh không phải là ngôn ngữ thứ nhất, tiếng đầu tiên của ông là Tiếng Hà Lan.[2] Thêm nữa, ông là tổng thống đầu tiên đến từ New York.

Van Buren là tổng thống thứ ba chỉ được làm trong một kỳ lúc bấy giờ, sau John Adams và con trai ông, John Quincy Adams. Ông được cho là trung tâm của sự phát triển hệ thống chính trị hiện đại. Với cương vị là Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ và phó tổng thống của Andrew Jackson, ông là mốc quan trọng cho cuộc xây dựng hệ thống Chủ nghĩa dân chủ Jacksonian, đặc biệt trong tiểu bang New York. Dù gì đi nữa, khi được nhậm chức tổng thống, ông đã cho ra những chính sách đã phần nào nói lên con người ông trong khi tình hình kinh tế rất khó khăn, và cuộc Khủng hoảng năm 1837 và trong những cuộc chiến (nhưng thật ra rất ít người chết) Trận chiến AroostookTrận chiến Caroline, mối liện hệ giữa Anh và thuộc địa Canada lúc đó là rất căng thẳng. Dù những chuyện trên không phải lỗi ông, nhưng Van Buren đã bị bầu rời khỏi ghế tổng thống sau khi hết nhiệm kỳ, với cuộc vận động bầu cử thất bại thậm tệ. Trong năm 1848, ông ngả về phía đảng thứ ba, Đảng quê hương tự do.

Martin Van Buren là một trong hai người, cùng với Thomas Jefferson, đã từ nhận chức Bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ, phó tổng thống và tổng thống.[3][4][5]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]