Nhiếp chính

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Nhiếp chính, còn gọi là nhiếp chánh, là một hình thức chính trị đại diện quân chủ cai quản đất nước, thường xảy ra trong trường hợp vị quân chủ vua vắng mặt, hay còn nhỏ tuổi để có thể tự cai trị, hay bị mắc bệnh tật, hoặc bệnh tâm thần, nên không thể hoặc chưa có thể cai trị.

Một số nhiếp chính nổi tiếng được nhắc trong lịch sử như:

Anh[sửa | sửa mã nguồn]

  • Vua George IV quản lý chính quyền từ năm 1811 cho đến khi lên ngôi vào năm 1820 khi cha ông vua George III trở bệnh tâm thần.

Đức[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nhiếp chính vương Leopold của Bayern nắm quyền vào năm 1886 khi cháu ông, vua Ludwig II của Bayern, bị tuyên bố là mắc bệnh tâm thần. Sau đó khi vua Ludwig II chết vào cùng năm, thì ông là nhiếp chính vương của vua Otto của Bayern, mà bị bệnh điên từ năm 1873. Khi ông chết vào năm 1912, thì con ông, hoàng tử Ludwig, được lên làm nhiếp chính vương. Chưa được một năm thì quốc hội Bayern công nhận ông là vua (Ludwig III của Bayern). Ông trị vì cho tới năm 1918 và cũng là ông vua cuối cùng của Bayern.

Trung Quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Tây Tạng[sửa | sửa mã nguồn]

Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Triều Tiên[sửa | sửa mã nguồn]

Nhật Bản[sửa | sửa mã nguồn]

Lưu Cầu[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]