Tống Khâm Tông (chữ Hán: 宋欽宗; 1100-1156 hay 1161) là vị hoàng đế thứ 9 của Đại Tống cũng và là vị hoàng đế cuối cùng của nhà Bắc Tống. Ông lên ngôi năm 1126 sau khi vua cha là Tống Huy Tông thoái vị vì sợ hãi lực lượng mạnh mẽ của nhà Kim. Năm 1127, quân Kim đánh vào kinh đô Khai Phong của nhà Tống. Quân Tống thất bại, toàn bộ miền bắc Trung Hoa rơi vào tay nhà Kim. Sau đó, hoàng tộc nhà Bắc Tống còn sót lại đã vượt sông Trường Giang lui xuống phía Nam, thành lập nhà Nam Tống (1127-1279). Em trai thứ chín của ông là hoàng tử Triệu Cấu lên ngôi hoàng đế, tức Tống Cao Tông. Nhà Nam Tống thiết lập kinh đô ở Hàng Châu. Vua Khâm Tông và vua cha Huy Tông trở thành hai vị vua mất nước và bị giam vào ngục.
Ghi chú [sửa]
- ^ Quân đội nhà Kim tiến vào Khai Phong ngày 9 tháng 1 năm 1127, coi như kết thúc triều đại của ông.
- ^ Đổi thành Huyên tháng 2 năm 1102.
- ^ Đổi thành Hoàn tháng 12 năm 1102. Tên này là tên kị húy khi lên ngôi năm 1126.