Tống Ninh Tông
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Tống Ninh Tông (1168 – 1224) tên thật là Triệu Khoách, là hoàng đế thứ 13 của nhà Tống và cũng là hoàng đế thứ 4 của nhà Nam Tống trong lịch sử Trung Hoa. Năm 1194, khi Tống Hiếu Tông mất, lẽ ra theo tục lệ thì Tống Quang Tông phải đứng ra chủ trì tang lễ, nhưng Quang Tông lấy cớ ốm yếu bệnh tật nên không làm. Các đại thần Triệu Nhữ Nhu và Hàn Thác Trụ cùng Thái hoàng Thái hậu buộc Quang Tông phải thoái vị và nhường ngôi cho Triệu Khoách làm Hoàng đế, tức là Tống Ninh Tông. Bản thân Quang Tông lui về cung Thọ Khang làm Thái thượng hoàng. Trong thời gian cai trị 30 năm của mình, ông sử dụng bốn niên hiệu như sau:
- Khánh Nguyên (1195 - 1200)
- Gia Thái (1201 - 1204)
- Khai Hy (1205 - 1207)
- Gia Định (1208 - 1224)
Miếu hiệu Ninh Tông của ông có ý nghĩa là "vị tổ tiên sống trong thanh bình".
Vua Ninh Tông là ông vua rất trọng văn hóa, khuyến khích việc học, dùng những người có thực học để làm quan. Thời kỳ này, việc chính trị tương đối ổn định. Tuy nhiên, thời kỳ của ông lại khó khăn về kinh tế, nạn tham nhũng, lạm phát,...và chi phí vào việc quân đội để chống lại cuộc xâm lược liên miên của nhà Kim. Trong khi đó, về tình hình phía Bắc, nhà Kim cũng đã suy yếu, và phải chống lại cuộc xâm lược của Mông Cổ, nên về sau cũng ít khi xâm phạm đến biên cương Đại Tống.
Năm 1224, ông qua đời. Thụy hiệu của ông là Cung Hiếu Hoàng Đế, miếu hiệu là Tống Ninh Tông. Thái tử Triệu Quân lên nối ngôi, tức là hoàng đế Tống Lý Tông.
Ghi chú [sửa]
- ^ Mất khi mới 6 tháng tuổi.
|
|||||||||||
