Mãn Châu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Phạm vi của Mãn Châu theo các định nghĩa. Vùng đỏ sậm tương ứng với quan niệm thứ nhất; Vùng đỏ sậm cộng vùng đỏ vừa tương ứng với quan niệm thứ ba; Vùng đỏ sậm cộng vùng đỏ vừa cộng vùng đỏ nhạt tương ứng với quan niệm thứ tư

   Đỏ sậm

   Đỏ vừa

   Đỏ nhạt

Mãn Châu (chữ Mãn: Manju.svg, latinh hóa: Manju; chữ Hán giản thể: 满洲; chữ Hán phồn thể: 滿洲; bính âm: Mǎnzhōu; tiếng Nga: Маньчжурия; tiếng Mông Cổ: Манж)) là một địa danh ở Đông Bắc Á bao gồm vùng Đông Bắc Trung Quốc và một phần ở Viễn Đông của Nga. Đây là địa bàn của các vương quốc cổ như Cổ Triều Tiên (2333 TCN - thế kỷ 2 TCN), Phu Dư Buyeo (thế kỷ 2 TCN - 494), Cao Câu Ly (37 TCN - 668), Bách Tế (698 - 926), Liêu, Kim, và là nơi xuất thân của nhà Thanh.

Phạm vi của Mãn Châu có thể khác nhau tùy theo từng quan niệm:

  1. Có quan niệm cho rằng Mãn Châu chỉ gồm vùng Đông Bắc của Trung Quốc, tức là gồm các địa phương Liêu Ninh, Cát Lâm, Hắc Long Giang.[cần dẫn nguồn]
  2. Lại có quan niệm cho rằng Mãn Châu là vùng lãnh thổ của nhà nước Mãn Châu; và theo quan niệm này Mãn Châu lại bao gồm các địa phương của Trung Quốc nói trên cộng với Nội Mông.[cần dẫn nguồn]
  3. Quan niệm thứ ba cho rằng Mãn Châu phải bao gồm cả tỉnh Nhiệt Hà trước đây của Trung Quốc. Tỉnh này bao trùm một phần tỉnh Hà BắcSơn Tây ngày nay.[cần dẫn nguồn]
  4. Lại có quan niệm thứ tư cho rằng Mãn Châu như quan niệm thứ ba chỉ là Nội Mãn Châu. Mãn Châu đầy đủ phải bao gồm cả Ngoại Mãn Châu nằm trong lãnh thổ Nga.[cần dẫn nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]