Minh Thành Tổ
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Minh Thành Tổ (chữ Hán: 明成祖) hay Minh Thái Tông (明太宗),[2] (2 tháng 5 năm 1360 – 12 tháng 8 năm 1424) là vị hoàng đế thứ ba của nhà Minh trong lịch sử Trung Quốc. Vĩnh Lạc Đế là tên gọi theo niên hiệu Vĩnh Lạc (永樂) của ông. Tên thật của ông là Chu Lệ (hay Đệ) (朱棣), thụy hiệu là Văn Đế (文帝). Ông soán ngôi Minh Huệ Đế và cai trị từ năm 1402 – 1424, được xem là “Người sáng lập thứ hai của nhà Minh”.[3] Ông được xem là vị Hoàng đế kiệt xuất của triều Minh, đồng thời là một trong những vị vua lỗi lạc của Trung Quốc.
[sửa] Qua đời
Ngày 1 tháng 4 năm 1424, Minh Thành Tổ phát động chiến dịch lớn của sa mạc Gobi để tiêu diệt các đạo quân Mông Cổ quấy phá. Ngày 12 tháng 8 năm 1424, Thành Tổ đột ngột qua đời hưởng thọ 65 tuổi. Ông được an táng ở Trường lăng, ngôi mộ chính giữa và lớn nhất trong Minh thập tam lăng (明十三陵).
[sửa] Các hoàng tử
[sửa] Xem thêm
[sửa] Chú thích
- ^ Ghi chú chung: Ngày tháng tại đây tính theo lịch Julius. Nó không phải là lịch Gregory đón trước.
- ^ Miếu hiệu là Thái Tông, sau được Hoàng đế Minh Thế Tông đổi thành Thành Tổ.
- ^ Atwell (2002), 84.