Minh Đại Tông

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Minh Đại Tông
Hoàng đế Trung Hoa (chi tiết...)
Jingtai.jpg
Vua nhà Minh
Trị vì 22 tháng 9 năm 144911 tháng 2 năm 1457
(&0000000000000007.0000007 năm, &0000000000000142.000000142 ngày)
Tiền nhiệm Minh Anh Tông (lần 1)
Kế nhiệm Minh Anh Tông (lần 2)
Thông tin chung
Tên thật Chu Kì Ngọc
Niên hiệu Cảnh Thái: 14 tháng 1 năm 145014 tháng 2 năm 1457
Thụy hiệu Ngắn: Cảnh đế
Đầy đủ: Cung nhân Khang định Cảnh hoàng đế[1]
Miếu hiệu Đại Tông[2]
Triều đại Nhà Minh
Thân phụ Minh Tuyên Tông
Sinh 21 tháng 9 năm 1428[3]
Mất 14 tháng 3 năm 1457
Trung Quốc

Minh Đại Tông (21/9/1428 – 14/3/1457) là một vị hoàng đế thứ 7 nhà Minh trong lịch sử Trung Hoa.

Tên riêng của ông là Chu Kì Ngọc (朱祁鈺), thụy hiệuCảnh Đế (景帝), miếu hiệuĐại Tông (代宗). Minh Đại Tông kế vị vua anh là Minh Anh Tông (Chính Thống Đế) và cai trị từ năm 1449 – 1457 với niên hiệu là Cảnh Thái (景泰), do đó còn gọi là Cảnh Thái Đế. Chu Kỳ Ngọc nhân do vua anh bị bộ tộc Ngõa Lạt của Mông Cổ bắt, bèn được bọn đại thần tôn lên ngôi, lấy niên hiệu là Cảnh Thái. Sau này, vua Anh Tông được Mông Cổ trả về, bị Đại Tông "giam" ở Nam cung, tôn làm Thái thượng hoàng. Anh Tông không phục, bèn hợp mưu với một số bọn đại thần trong triều lật đổ ngôi vị của Đại Tông, giáng ông làm vương. Ít lâu sau ông qua đời. Sau này, ông được truy miếu hiệuĐại Tông, thụy hiệu là Cung nhân Khang định Cảnh hoàng đế. Nhưng sau này, nhà Nam Minh truy lại thụy cho ông là: Phù thiên Kiến đạo Cung nhân Khang định Long văn Bố võ Hiển đức Sùng hiếu Cảnh hoàng đế (符天建道恭仁康定隆文布武顯德崇孝景皇帝).

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Bị anh trai là vua Anh Tông (trị vì lần hai) giáng xuống làm vương, ông có thụy hiệuLệ (“phạm tội”, “ngang trái”) kh chết năm 1457; tuy nhiên, cháu của ông là Thành Hóa đế (con của Thiên Thuận đế) đã phục hồi tước hiệu hoàng đế của ông năm 1476 và đổi thụy hiệu của ông thành Cung nhân Khang định Cảnh hoàng đế.
  2. ^ Bị vua anh Thiên Thuận được phục chức từ chối, nhưng năm 1644 thì Phúc vương, một vị vua Nam Minh tự phong, truy tặng miếu hiệu Đại Tông, được chấp nhận trong nhiều sử sách, không giống như miếu hiệu của Minh Huệ Đế (Huệ Tông), cũng do Phúc vương truy tặng, nhưng không được nhiều sử sách ghi lại.
    “Đại” có nghĩa là thay, đổi, để nói đến việc Cảnh Thái đế chỉ làm vua khi vua anh bị quân Mông Cổ cầm tù.
  3. ^ Ghi chú chung: Ngày tháng ở đây được lấy theo lịch Julius. Nó không phải là lịch Gregory đón trước.