Những vụ án ấu dâm của Giáo hội Công giáo Rôma
Những vụ án ấu dâm của Giáo hội Công giáo La Rôma là thuật ngữ chỉ về hàng loạt các vụ án, điều tra, truy tố, xét xử và những cáo buộc về lạm dụng tình dục trẻ em đối với rất nhiều linh mục Công giáo và một số thành viên cấp cao của Giáo hội Công giáo Rôma một cách có hệ thống trên phạm vi toàn thế giới. Đối tượng của các vụ án xâm hại tình dục này là những trẻ em là nam, và phần lớn là nằm trong độ tuổi từ 11 cho đến 14 tuổi.[1][2][3] Cuộc khủng hoảng này gây ảnh hưởng to lớn tới uy tín của giới lãnh đạo Giáo Hội Thiên Chúa Rôma[4].
Mục lục |
Tổng quan [sửa]
Trong thập niên 1990 và 2000, giới truyền thông trên thế giới đã khai thác mạnh chủ đề lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên của giáo sĩ Công giáo tại một số quốc gia. Giáo hội Công giáo bị chỉ trích vì một vài giám mục đã bao che cho các linh mục bị cáo buộc, không xử lý mà lại thuyên chuyển họ đến mục vụ nơi khác, để tình trạng này tiếp diễn[5]. Giáo hội Công giáo đã thiết lập thủ tục chính thức để giải quyết vấn đề này. Người phát ngôn của Vatican cho biết họ xử lý rất nghiêm chỉnh đối với vụ tai tiếng lạm dụng tình dục trẻ em. Ông cũng nói các nhà lãnh đạo giáo hội phải hợp tác với nhà chức trách dân sự về những trường hợp lạm dụng tình dục trẻ em. Theo văn phòng của Giáo hội đang phụ trách về sự việc, họ đã nhận được đơn tố cáo về hơn 4.000 vụ trong thập niên qua[6]
Những trẻ em bị các tu sĩ và các lãnh đạo cấp cao của Giáo hội Công giáo lạm dụng bằng nhiều hình thức phong phú và đa dạng như tình dục qua đường hậu môn, tình dục bằng miệng.... và đã có việc khởi tố vụ án hình sự của một số kẻ lạm dụng và các vụ kiện dân sự chống lại các giáo phận và giáo xứ của giáo hội đối với các trường hợp kéo dài nhiều thập kỷ và được đưa ra nhiều năm sau khi xảy ra việc lạm dụng. Một số vụ kiện và cáo buộc cũng nhắm vào những lãnh đạo cấp cao của Giáo hội đã cố tình không báo cáo những cáo buộc lạm dụng tình dục để các cơ quan pháp luật thực thi chức năng điều tra đồng thời cố tình luân chuyển công tác các linh mục lạm dụng tình dục các giáo xứ khác nơi mà việc lạm dụng đôi khi vẫn được tiếp diễn.[7] Một số tu sĩ được thuyên chuyển từ giáo phận này sang giáo phận khác nên họ có thể tiếp tục lạm dụng trẻ em[8].
Thực tế thì Văn phòng của giáo hội phụ trách về những trường hợp lạm dụng tình dục, đã nhận được đơn tố cáo về hơn 4.000 vụ làm dụng tình dục trẻ em của các tu sĩ[6] trong đó co thông tin chi tiết về 3.000 giáo sỹ Thiên chúa bị các giám mục phụ trách báo cáo về Rome là đã có hành vi tình dục sai trái, phạm tội hình sự liên quan tới tình dục. Trong đó có 60% các vụ việc liên quan tới tình dục đồng giới, 30% liên quan tới tình dục dị giới và chỉ có 10% (khoảng 300 giáo sỹ) là các vụ thực sự là ấu dâm[4]. Từ vụ việc này, lần đầu tiên các nhân vật cao cấp Công giáo bắt đầu công khai kêu gọi đánh giá lại chuyện có nên buộc tu sĩ sống đời độc thân hay không[4].
Tình hình trên thế giới [sửa]
Nhìn chung theo cáo buộc thì các linh mục Công giáo Rôma đã lạm dụng tình dục trẻ em ở khắp nơi trên thế giới, xuất hiện khắp năm châu trong đó châu Âu và châu Mỹ, đặc biệt là tại Mỹ thì số vụ việc lạm dụng bị phanh phui và cáo buộc nhiều, ở Mỹ số vụ việc lạm dụng xuất hiện trên diện rộng tại nhiều Bang, thành phố và các địa điểm khác. (xem thêm: Danh sách các vụ ấu dâm trên thế giới) Ở Chi Lê, ít nhất có hơn 200 khiếu nại của lạm dụng tình dục trong các trường cao đẳng Công giáo[9].
Các vụ tai tiếng về ấu dâm đã làm rúng động Giáo hội tại Hà Lan, Áo và Thụy Sĩ, những cáo buộc mới xuất hiện mỗi tuần từ những người Công giáo nói họ là nạn nhân bị các linh mục xâm phạm tình dục, hàng loạt vụ kiện đòi bồi thường của các nạn nhân[10]. Nhiều linh mục Công giáo tại Bỉ đã phạm tội ấu dâm trong khoảng thời gian từ năm 1950 đến 1980. Cuộc điều tra do giáo hội Bỉ tiến hành đã công bố kết quả theo đó cáo buộc một số mục sư tại Bỉ đã gây ra hàng trăm vụ lạm dụng tình dục trẻ em. Ủy ban điều tra của giáo hội Bỉ liên tiếp nhận được hơn 500 đơn tố cáo của các nạn nhân, trong đó hầu hết là nam giới và đã có 13 nạn nhân được xác nhận đã tự tử[11]. Ở Ý, các vụ giáo sỹ lạm dụng tình dục trẻ em đang được đưa ra công khai, có trên 80 trường hợp[4].
Tại Đức [sửa]
Vụ việc tại Đức vốn là quê của Giáo hoàng đã có tầm ảnh hưởng trên toàn thế giới, sau khi có các cáo buộc về chuyện các tu sỹ Thiên chúa Rôma lạm dụng tình dục tại Đức, Tòa thánh Vatican phải phá vỡ sự im lặng về chủ đề ấu dâm vốn là điều cấm kỵ trước đây[4] và cũng tại Đức, người ta đã thừa nhận có chuyện che giấu, giống như những trường hợp tương tự ở nơi khác[4], nước Đức có gần 200 cáo giác về xâm hại tính dục trẻ em của các linh mục và những người khác tại một nhà thờ ở Đức, kể cả cáo giác dính líu tới một ca đoàn nam từng nằm dưới sự hướng dẫn của người anh của Đức giáo hoàng[12]. Ngoài ra, ở Đức Ncác vụ lạm dụng tình dục trong nội bộ Giáo hội Công giáo ở Đức bị tiết lộ khi một nhà trường của dòng Tên ở Berlin thừa nhận rằng hai linh mục đã phạm những hành vi lạm dụng tình dục học sinh của trường trong những năm 1970 và 1980[13].
Tại Ireland [sửa]
Chính quyền Ireland thậm chí đòi hỏi Vatican trả lời về việc giáo hội Công Giáo giấu diếm nạn linh mục ấu dâm, và cảnh cáo là bí tích xưng tội không phải là lý do để từ chối cung cấp thông tin cho chính quyền. Theo báo cáo của cơ quan chức năng thì trong thời gian từ năm 1996 đến năm 2009, các chức sắc tại giáo phận Coyne ở quận Cork bị rất nhiều lời tố cáo xâm phạm tình dục trẻ em, nhưng không báo cho chính quyền và Báo cáo còn nói Vatican đã ngầm khuyến khích sự bao che bằng cách làm ngơ đến qui định của giáo hội, điều này đã tạo ra không khí phẫn nộ của dân chúng Ireland[14]. Điều này cho thấy, giới tăng lữ lãnh đạo giáo hội tại Ireland đã cố tình giảm nhẹ các vụ giáo sỹ lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên.[4], những vụ lạm dụng trong nhiều thập niên, được Giáo hội che giấu một cách có hệ thống, và cảnh sát cũng không có biện pháp gì nhiều do Giáo hội đã vì sợ mất uy tín mà xem nhẹ phúc lợi của trẻ em[8].
Vụ việc này nghiêm trọng đến mức Giáo hoàng phải viết một lá thư gửi tới các giáo dân Công giáo Ireland với những hướng dẫn về chuyện ngăn ngừa và trừng phạt các linh mục lạm dụng tình dục trẻ em, thư này có nội dung là giúp cho quá trình hối cải, hàn gắn và đổi mới đồng thời bày tỏ sự hối tiếc trước những hành vi đáng căm thù và đáng hổ thẹn của một số linh mục[10], ông ta viết các chỉ dẫn mới cho các giáo sỹ và tín đồ giáo hội Công giáo ở Ireland, đưa ra những quy tắc nghiêm ngặt hơn trong việc xử lý các vụ ấu dâm do các giáo sỹ thực hiện[4].
Một báo cáo kịch liệt chỉ trích tổng giáo phận Dublin trong việc xử lý các linh mục bị nghi ngờ là đã lạm dụng tình dục. Hội đồng Murphy phơi bày văn hóa che giấu, các lãnh đạo Giáo hội đặt nặng chuyện bảo vệ hệ thống hơn là các trẻ em thuộc phạm vi chăm sóc, và thường không chuyển chi tiết sang cho cảnh sát. Giáo hội đã tích cực giấu chuyện trẻ em bị lạm dụng tình dục trong quãng thời gian từ năm 1975 đến 2004, áp dụng chính sách không hỏi, không nói.[15]. Hồng y Sean Brady đứng đầu Công giáo ở Ireland phát biểu rằng ông vô cùng ân hận và xấu hổ trước tình trạng tu sĩ lạm dụng trẻ em lan tràn và che giấu chuyện lạm dụng ở Dublin.[8]
Tại Hoa Kỳ [sửa]
Việc ấu dâm được báo cáo gồm các địa điểm như: Anchorage, Boston, Chicago, Crookston, Davenport, Denver, Dubuque, Fall River, Honolulu, Los Angeles, Memphis, Miami, Milwaukee, Oakland, Omaha, Orange, California, Palm Beach, Peoria, Philadelphia, Phoenix, Portland, San Antonio, San Diego, Savannah, Spokane, Stockton, Tucson). Đây được đánh giá là nơi có nhiều vụ xâm hại được tường thuật nhất[10]. Trong đó, một số cáo buộc rất nghiêm trọng liên quan tới một linh mục Mỹ đã lạm dụng tình dục 200 cậu bé bị điếc ở Trường Thánh John ở St Francis, Wisconsin từ năm 1950-1974. Một cấp dưới của Hồng y Ratzinger ra lệnh mở phiên toà xét xử, nhưng sau đó cuộc điều tra đã bị đình chỉ bất chấp sự phản đối[11]. Một quan chức của công giáo cho biết rằng họ nhận được rất nhiều cáo buộc về tình trạng các tu sỹ có hành vi tình dục xấu xa, đặc biệt là tại Mỹ trong thời kỳ 2003 và 2004[4]. Ngoài ra, việc hàng loạt vụ kiện đòi bồi thường của các nạn nhân khiến cho nguy cơ một số giáo phận bị phá sản[10].
Danh sách các quốc gia bị ấu dâm [sửa]
- Châu Phi
- Châu Á
- Châu Âu
- Châu Mỹ
- Châu Đại dương
- Úc (Sydney và Melbourne)
- New Zealand
Các quan điểm [sửa]
Nhìn chung vụ việc vị vỡ lỡ này đã là một đòn giáng mạnh vào đầu của Giáo hoàng, theo báo giới thì Benedict XVI đã tỏ ra "rất đau buồn trước sự thật kinh hoàng này", mặt khác ấu dâm là một chủ đề bị cấm kỵ tại tòa thánh[11] nhiều ý kiến đặt vấn đề rằng liệu Giáo hoàng đã thực hiện bổn phận của mình một cách đúng đắn hay chưa[4]. Một báo cáo của Giáo hội thì họ đã thú nhận là đã che giấu các vụ việc suốt hàng chục năm qua[15]. Một số hồng y ở Vatican gọi vụ việc đó là kinh tởm đồng thời bốn giám mục bị chỉ trích là không có biện pháp đối với các quan ngại về lạm dụng đã từ chức, vụ việc này được đánh giá là bẽ mặt nhưng Giáo hội cần phải đối mặt với thách thức[15].
Về phía Giáo hội [sửa]
Xoay quanh vấn đề này có nhiều ý kiến từ những người trong cuộc từ Giáo hoàng cho đến những người dưới quyền của ông, những người đứng đầu các giáo phận có lạm dụng trẻ em. Về phía Giáo hoàng, ông gọi những hành động của linh mục dưới quyền mình là sự quan ngại, là sai và phỉ báng.[4] Ông Lombardi, phát ngôn viên chính thức của Vatican nhấn mạnh rằng nạn ấu dâm không chỉ xảy ra trong phạm vi Giáo hội. Và song song với đó, Tòa thánh Vatican đã lên tiếng đả kích điều mà họ gọi là những mưu toan nhằm nối kết Đức giáo hoàng với một vụ tai tiếng ngày càng lan rộng về những linh mục xâm hại tính dục trẻ em ở Đức.Federico Lombardi phủ nhận những gợi ý cho rằng Giáo hội Công giáo tìm cách che đậy những vụ bê bối của các linh mục[12].
Một hồng y của Vatican gọi vụ việc này là kinh tởm, Bộ trưởng Ngoại giao Vatican, Tarcisio Bertone gọi các hành vi tình dục đối với trẻ em là đặc biệt bất công[15], một giám mục tuyên bộ họ sẽ nhận là thất bại là một phần do tất cả chúng ta vì thế cần cẩn trọng hơn với nạn xâm phạm trẻ em và bày tỏ cam kết để chỉnh lại sự thiếu công lý to lớn và hung ác mà các nạn nhân phải trải qua[15] Giám mục Duffy cho rằng cần phải đặt mọi chuyện lên bàn. Các nhà lãnh đạo Công giáo Rôma cho biết đã đến lúc chấm dứt việc che chở an toàn cho các tu sĩ bị cáo buộc lạm dụng tình dục trẻ em.[6]
| “ | Toàn bộ sự thực phải bộc lộ ra, mọi chuyện phải được phơi bày trên bàn | ” |
|
—Joseph Duffy-giám mục vùng Clogher[15] |
||
Ý kiến ngoài Giáo hội [sửa]
Có ý kiến đặt ra vấn đề trách nhiệm của Giáo hoàng và cho rằng ông này phải chịu trách nhiệm vì vụ việc này xảy ra dưới thời của ông khi là Hồng y Ratzinger kiêm người đứng đầu cơ quan chịu trách nhiệm kỷ luật các giáo sỹ có hành vi sai trái nghiêm trọng trên toàn cầu. Đặc biệt khi Giáo hoàng ký văn bản chính thức của Vatican vào năm 2001, yêu cầu các tổng giám mục Công giáo trên toàn cầu phải giữ im lặng về thông tin chi tiết các vụ giáo sỹ có hành vi sai trái mà họ báo cáo về Rome[4], yêu cầu tất cả các ca lạm dụng trẻ em nghiêm trọng nhất, phải được điều tra trong nội bộ, chứ không được đưa ra ngoài phạm vi của giáo hội. Bộ trưởng Tư pháp Đức, bà Sabine Leutheusser-Schnarrenberger đã chỉ trích việc này và cho rằng Vatican đã khuyến khích một bức tường im lặng và là môi trường để cho xảy ra các hành vi lạm dụng tình dục trẻ em tại các trường học và cơ sở do Giáo hội Công giáo điều hành[13]. Giám mục Stephan Ackermann đã bác bỏ những lời tố cáo này và nói rằng các quy tắc hướng dẫn của Giáo hội Công giáo luôn đòi hỏi chính quyền phải tiến hành các cuộc điều tra.[13] Đức ông Charles Scicluna, Quan Chưởng lý của tòa thánh, nói đây hoàn toàn là việc diễn giải sai văn bản: "Giáo hội không muốn trưng bày công lý, nhưng chưa bao giờ cấm việc tố cáo tội phạm lên giới chức".[4], ông cũng nói thêm: "Hiện tượng này không phải là phổ biến như người ta nghĩ."[4]
Tuy nhiên những cỗ máy đối ngoại của Vatican đã làm việc không ngừng nghỉ để làm chệch hướng những lời chỉ trích cá nhân ra khỏi giáo hoàng. Quan điểm của Vatican là xem như Giáo hoàng không biết chút gì về vụ việc cụ thể này, cũng như vụ được nêu trong tài liệu vốn đang là tin hàng đầu trên truyền thông. Một số còn ca ngợi ông ta đã thể hiện sự khôn ngoan và can đảm khi xử lý các vụ việc [4].
Ý kiến phản bác [sửa]
Tuy vậy, một số vị giáo sỹ đã tự bảo vệ mình với lý luận rằng những người này thành thực tin rằng việc họ có quan hệ tình dục không phải là tội lỗi, nếu như đó không phải là quan hệ với một người phụ nữ[4] Về phía các nạn nhân, họ cho rằng cần phải có thêm hành động để tái phục hồi lòng tin của dân chúng. Hồng y Brady ở Ailen đã xin lỗi các nạn nhân và gia đình của họ và một thực tế là các nhà chức trách ở Ailen đã tạo điều kiện cho việc che giấu khi cho phép Giáo hội hoạt động ngoài luật pháp[8]. Và có ý kiến cho rằng Giáo hội Công giáo nên lắng nghe tiếng nói của các nạn nhân thay vì nghe các tu sĩ vì hành động của giáo hội cho thấy họ chỉ quan tâm hầu hết đến các tu sĩ bị cáo buộc lạm dụng tình dục[6].
Tài liệu tham khảo [sửa]
- Erlandson, Gregory & Bunson, Matthew, Pope Benedict XVI and the Sexual Abuse Crisis (OSV, 2010)
- Groeschel, F. Benedict, From Scandal to Hope (OSV, 2002)
- Berry, Jason and Gerald Renner. Vows of Silence: The Abuse of Power in the Papacy of John Paul II ( Free Press: 2004) ISBN 0-7432-4441-9
- Jenkins, Philip, Pedophiles and Priests: Anatomy of a Contemporary Crisis (Oxford University Press, 2001). ISBN 0-19-514597-6.
- Ranan, David, Double Cross: The Code of the Catholic Church (Theo Press Ltd., 2007) ISBN 978-0-9554133-0-8.
- Ivereigh & Griffin: Catholic Voices, (Darton Longman and Todd, 2010) ISBN 978-0-232-52863-3
Chú thích [sửa]
- ^ Associated Press (20 tháng 6 năm 2004). “Hundreds of priests shuffled worldwide, despite abuse allegations”. USA Today.
- ^ Stephens, Scott (27 tháng 5 năm 2011). “Catholic sexual abuse study greeted with incurious contempt”. ABC Religion and Ethics. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2012.
- ^ Lattin, Don (17 tháng 7 năm 1998). “$30 Million Awarded Men Molested by `Family Priest' / 3 bishops accused of Stockton coverup”. San Francisco Chronicle. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2012. “Attorney Jeff Anderson said the Howard brothers were repeatedly molested between 1978 and 1991, from age 3 to 13.”
Reverend Oliver O'Grady later confessed to the abuse of many other children and the documentary [[Deliver Us from Evil (2006 film)|]] was made about his story and the coverup by Church officials. - ^ a b c d e f g h i j k l m n o p q “BBC Vietnamese - Thế giới - Vatican dỡ "bức tường im lặng" về ấu dâm”. Bbc.co.uk. 1 tháng 1 năm 1970. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.
- ^ “Vatican tổ chức hội nghị về nạn lạm dụng tình dục trẻ em trong Giáo hội”. RFI tiếng Việt. 7 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 28 tháng 8 năm 2012.
- ^ a b c d “Giám mục Công giáo được yêu cầu ngưng lắng nghe các tu sĩ bị cáo buộc”. Voatiengviet.com. 6 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.
- ^ Bruni, p.336
- ^ a b c d “BBC Vietnamese - Thế giới - Giáo hội Ireland xin lỗi”. Bbc.co.uk. 1 tháng 1 năm 1970. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.
- ^ “Ấu dâm, vỡ các trường hợp-Chile” (bằng (tiếng Việt)). Vi.apocalisselaica.net. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.
- ^ a b c d “BBC Vietnamese - Thế giới - Thư Giáo hoàng về xâm hại tình dục ở Ireland”. Bbc.co.uk. 1 tháng 1 năm 1970. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.
- ^ a b c . “Sửng sốt vì những kẻ "ấu dâm" bệnh hoạn - Nguoiduatin.vn - Báo điện tử Người đưa tin”. Nguoiduatin.vn. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.
- ^ a b “Vatican đả kích nỗ lực nối kết Đức giáo hoàng với vụ linh mục xâm hại tính dục trẻ em”. Voatiengviet.com. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.
- ^ a b c d “Đức chỉ trích Vatican về vấn đề điều tra các vụ lạm dụng tình dục”. Voatiengviet.com. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.
- ^ http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=134055&zoneid=5#.UKxPt-S-oik
- ^ a b c d e f “BBC Vietnamese - Thế giới - Giáo hoàng bàn chuyện lạm dụng trẻ em”. Bbc.co.uk. 1 tháng 1 năm 1970. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2012.