Vương quốc Scotland

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Vương quốc Scotland (tiếng Gaelic: Rìoghachd na h-Alba, tiếng Scot: Kinrick o Scotland) là một quốc gia có chủ quyền ở Tây Bắc châu Âu tồn tại từ năm 843 tới 1707. Vương quốc này nằm ở phía bắc và chiếm khoảng một phần ba Đảo Anh và có chung đường biên giới với Vương quốc Anh, vương quốc mà về sau, thể theo Đạo luật Thống nhất năm 1707, Scotland hợp nhất vào tạo thành một quốc gia thống nhất toàn bộ đảo Anh. Từ năm 1472, khi chiếm được Quần đảo Bắc từ Vương quốc Na Uy và bị Vương quốc Anh chiếm mất Royal BurghTweed năm 1482, lãnh thổ vương quốc Scotland bao gồm toàn bộ lãnh thổ Scotland hiện tại. Lãnh thổ của vương quốc này được bao quanh bởi Biển Bắcphía Đông, Đại Tây Dươngphía BắcTây, Eo biển BắcBiển Ireland ở Tây Nam. Ngoài đất liền, vương quốc Scotland còn có 790 đảo khác.

Kinh đô cuối cùng của vương quốc này là Edinburgh (các thủ đô trước đó lần lượt ở Scone, DunfermlineStirling). Dân số năm 1700 vào khoảng 1,1 triệu người.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]