Charles II của Anh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Charles II
Vua Anh, Scotland và Ireland
Charles II of England.jpeg
Charles II trong trang phục của Hiệp sĩ cấp Garter
Vua Anh, ScotlandIreland
Tại vị 29 tháng 5, 1660[1] - 6 tháng 2, 1685
Tiền nhiệm Charles I Vua hoặc hoàng đế (de jure)
Hội đồng nhà nước (de facto)
Kế nhiệm James VII & II Vua hoặc hoàng đế
Thông tin chung
Phối ngẫu Catherine xứ Braganza
Hậu duệ
Tên đầy đủ Charles Stuart
Hoàng tộc Nhà Stuart
Thân phụ Charles I Vua hoặc hoàng đế
Thân mẫu Henrietta Maria của Pháp
Sinh 29 tháng 5, 1630(1630-05-29)
Điện St. James, Luân Đôn
Mất 6 tháng 2, 1685 (54 tuổi)
Điện Whitehall, Luân Đôn
An táng Tu viện Westminster, Luân Đôn

Charles II (29 tháng 5 năm 1630 theo Lịch cũ - 6 tháng 2 năm 1685) là Vua của Anh, ScotlandIreland. Cha của ông là Charles I bị bị hành hìnhWhitehall ngày 30 tháng 1 năm 1649, khi cuộc Nội chiến Anh lên tới đỉnh điểm. Quốc hội Anh đã không tuyên bố Charles là Vua vào thời điểm đó mà lại thông qua một đạo luật đặt việc tuyên bố như vậy ra ngoài vòng pháp luật. Anh quốc bước sang một thời kì mà được sử sách gọi là Thời đứt quãng của Vương quốc Anh hay Khối thịnh vượng chung Anh. Nước Anh lúc này trên thực tế (de facto) là một nước cộng hòa, dưới sự lãnh đạo của Oliver Cromwell.

Tuy vậy, Scotland vẫn là một nước quân chủ và Nghị viện Scotland tuyên bố Charles II là Vua người Scot ngày 5 tháng 2 năm 1649. Ông đăng quang ngôi vua người Scot vào ngày 1 tháng 1 năm 1651Scone. Sau chiến bại trước Cromwell trên mặt trận Worcester ngày 3 tháng 9 năm 1651, Charles bị trục xuất và phải sống ở Pháp, Cộng hòa Hà LanHà Lan thuộc Tây Ban Nha trong vòng 9 năm.

Tình hình chính trị Anh Quốc rơi vào hỗn loạn sau cái chết của Cromwell năm 1658 và kết quả Charles được mời về cố hương để giành lại ngai vàng trong một thời kỳ mà sau này được gọi là thời kỳ trung hưng của chế độ quân chủ. Charles trở về Anh ngày 25 tháng 5 năm 1660 và tới Luân Đôn vào ngày 29 tháng 5, ngày sinh nhật lần thứ 30 của ông. Sau năm 1660, mọi văn bản pháp lý đều được soạn trên tinh thần là Charles đã thừa kế ngai vàng từ cha mình vào năm 1649. Charles đăng quang vua Anh và Ireland ngày 23 tháng 4 năm 1661Tu viện Westminster.

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ The traditional date of the Restoration marking the first assembly Kin and Parliament together since the abolition of the monarchy in 1649. The English Parliament recognised Charles as King of England by unanimous vote on the 2 tháng 5 năm 1660, although royalists had recognised him as such since the death of his father on 30 tháng 1 năm 1649. During Charles's reign all legal documents were dated as if his reign had begun from his father's execution in 1649.

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Bản mẫu:Wikisource-author

  • Harris, Tim (2005), Restoration: Charles II and his kingdoms, 1660–1685, London: Allen Lane, ISBN 0713991917 
  • Keay, Anna (2008), The Magnificent Monarch: Charles II and the Ceremonies of Power, London: Hambledon Continuum, ISBN 9781847252258 
  • Kenyon, J. P. (1957), “Review Article: The Reign of Charles II”, Cambridge Historical Journal XIII: 82–86 
  • Miller, John (1985), Restoration England: the reign of Charles II, London: Longman, ISBN 0582353963