William II của Anh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
William II
Vua Anh
William2.jpg
William II, bắt nguồn từ Stowe Manuscript
Tại vị 9 tháng 9 năm 1087-2 tháng 8 năm 1100
Tiền nhiệm William I Vua hoặc hoàng đế
Kế nhiệm Henry I Vua hoặc hoàng đế
Thông tin chung
Thân phụ William I Vua hoặc hoàng đế
Thân mẫu Matilda của Flander

William II của Anh (1056 - 2 tháng 8 năm 1100), người con thứ ba của "William Nhà chinh phạt"[1], là vua nước Anh từ 1087 tới 1100. Ông là vị vua nắm quyền lực vùng Normandie và có nhiều ảnh hưởng ở Scotland. Dù vậy, William II không mấy thành công trong việc bành trướng quyền kiểm soát ở xứ Wales. William II thường được gọi là "Rufus", tên gọi này xuất phát từ khuôn mặt luôn đỏ rực của ông.

Mặc dù là một chiến binh xuất chúng nhưng William II lại là một người cai trị tàn nhẫn và không mấy khi được lòng dân; theo như cuốn Anglo-Saxon Chronicle (Biên niên sử Anglo-Saxon), ông "bị ghét bởi hầu hết mọi người". Các nhà ghi chép biên niên sử thời đó cũng chỉ có những cái nhìn rất mơ hồ về Rufus, chỉ yếu là vì thời đó rất nhiều tri thức đều là người của nhà thờ, nơi mà luôn đấu tranh chống lại Rufus bền bỉ và lâu dài, thêm vào đó là trong truyền thống Normandie, William Rufus coi rẻ người Anh và văn hoá của họ[2].

Bản thân William thì có vẻ là một nhân vật khoa trương và triều đại của ông được biết đến với sự hiếu chiến. Ông không bao giờ kết hôn và cũng không có người con ngoại hôn nào; một trong những nhân vật lấy được lòng của William là Ranulf Flambard, người được phong là Giám mục xứ Durham (Bishop of Durham) năm 1099. Vào thời của mình và cả sau khi qua đời, William vẫn bị lên án khắp nơi vì vô số mối quan hệ đồng tính luyến ái của ông[3].

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ http://www.spartacus.schoolnet.co.uk/MEDwilliamII.htm
  2. ^ Cantor, Norman F. The Civilization of the Middle Ages pp 280–84.
  3. ^ H. Montgomery Hyde, in The Love That Dared not Speak its Name, pp.33-35, quotes contemporary sources Ordericus Vitalis, William of Malmesbury, and Serlo, Bishop of Bayeux and Abbot of Gloucester, as well as Edward Freeman, professor of History at Oxford towards the end of Queen Victoria's reign. William of Malmesbury decries William Rufus' court, which he describes as being filled by "effeminate" young men in extravagant clothes mincing about in "shoes with curved points". Orderic Vitalis makes mention of the "fornicators and sodomites" who held favour during William Rufus' reign, and remarks approvingly that when Henry became king, one of his first acts was to have his courtiers shorn of their long hair.