Đức hạnh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Arete - Areté- Éfeso.jpg

Đức hạnh (tiếng Latinh: virtus, tiếng Hy Lạp cổ đại: ἀρετή "arete") là sự xuất sắc về mặt đạo đức.

Thời cổ đại[sửa | sửa mã nguồn]

Bốn đức tính kinh điển của đức tính căn bản thời cổ đại Hy Lạp - La Mã:[1]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Stanley B. Cunningham (2002), Review of Virtues and Vices and Other Essays in Moral Philosophy, Dialogue, Volume 21, Issue 01, March 1982, pp. 133–37