Công tước Napoli

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Công tước Napoli là người chỉ huy quân sự của ducatus Neapolitanus, một tiền đồn Đông La MãÝ, một trong số ít còn lại sau cuộc chinh phục của người Lombard. Năm 661, Hoàng đế Konstans II, rất quan tâm đến vấn đề phía nam Ý (ông còn cho dời đô sang Siracusa), bèn bổ nhiệm một người Napoli tên là Basil làm dux hoặc magister militum. Sau đó dòng dõi triều đại các công tước mà phần lớn vẫn giữ nền độc lập từ giữa thế kỷ thứ chín, cai trị cho đến khi người Norman xuất hiện, một mối đe dọa mới mà họ không thể vượt qua được. Vị công tước thứ ba mươi chín và cuối cùng là Sergius VII đã đầu hàng và dâng thành phố của mình cho Vua Roger II của Sicilia vào năm 1137.

Công tước do Byzantium bổ nhiệm[sửa | sửa mã nguồn]

Công tước cha truyền con nối[sửa | sửa mã nguồn]

Những công tước này mang tính độc lập hơn cả lớp tiền nhiệm của mình và không phải do hoàng đế chỉ định, nhưng các hậu duệ của Sergius I là do dân chúng bầu ra.

Nhà Sergii[sửa | sửa mã nguồn]

Alfonso, Vương công Capua, được dân Napoli bầu lên kế vị Sergius và xứ này kể từ đó đã trở thành một thuộc địa của người Norman.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]