Cơ sở (tô pô)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Trong toán học, một cơ sở B của một không gian tô pô X là một tập hợp các tập con của X sao cho mỗi tập mở của đều là hợp của các phần tử thuộc .[1]

Người ta cũng gọi một tập hợp các tập con có tiềm năng làm cơ sở cho một cấu trúc tô pô trên là một cơ sở tô pô tiềm năng.

Một không gian tô pô có một cơ sở đếm được thì được gọi là đếm được bậc hai.

Tính chất[sửa | sửa mã nguồn]

Một tập hợp B các tập con của X là một cơ sở tô pô tiềm năng (i.e. tồn tại một cấu trúc tô pô trên X với cơ sở là B) khi và chỉ khi

  1. Các phần tử của B phủ X.
  2. Đặt B1, B2 là các phần tử của B và đặt I là giao của chúng. Thế thì với mọi x trong I, có một phần tử B3 của B chứa x sao cho B3 là tập con của I.

[2]

Đây là một công cụ quan trọng để xác định một cấu trúc tô pô trên một tập hợp nào đó.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Manetti (2014), tr. 41, Đefinition 3.5
  2. ^ Manetti (2014), tr.41, Theorem 3.7

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]