Cộng hòa Xã hội Ý

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Cộng hòa Xã hội Ý
Repubblica Sociale Italiana (tiếng Ý)
Chính phủ bù nhìn của Đức[1][2]

1943–1945
Quốc kỳ Quốc huy
Khẩu hiệu
Per l'onore d'Italia
"Vì danh dự của nước Ý"
Quốc ca
Giovinezza[3]
Vị trí của the Italian Social Republic within Europe in 1943
  Territory nominally administered by the Italian Social Republic
  German Operational Zones (OZAV, OZAK)
Administrative divisions of the Italian Social Republic
Thủ đô Salò (de facto)
Rome (de jure)
Ngôn ngữ Tiếng Ý
Tôn giáo Roman Catholicism
Chính phủ Phát xít một đảng cộng hòa dưới một Chủ nghĩa toàn trị Độc tài
Plenipotentiary
 •  1943–1945 Rudolf Rahn
Duce
 •  1943–1945 Benito Mussolini
Giai đoạn lịch sử Thế chiến II
Nội chiến Ý
 •  Gran Sasso raid Ngày 12 tháng 9 năm 1943
 •  Mussolini's restoration 23 tháng 9 1943
 •  Cuộc nổi dậy của đảng phái 25 tháng 4 1945
Đơn vị tiền tệ Italian lira
Hiện nay là một phần của  Ý

Cộng hòa Xã hội Ý (Tiếng Ý: Repubblica Sociale Italiana, viết tắt là RSI), thường được biết đến như là Cộng hòa Salò (Tiếng Ý: Repubblica di Salò), là một chính quyền bù nhìn của Đức Quốc xã trong suốt giai đoạn sau của Thế chiến thứ 2 (từ năm 1943 đến 1945). Là chế độ thứ nhì và là sau cùng của chế độ Phát xít Ý được lãnh đạo bởi Benito Mussolini và Đảng Phát xít cộng hòa mang tính canh tân. Chế độ tuyên bố Roma là thủ đô nhưng trên thực tế thủ đô ở Salò (do tên thông tục), một thị trấn nhỏ ở Lkae Gordon, nơi Mussolini và Bộ Ngoại giao đặt trụ sở ở đó. RSI thực hiện chủ quyền trên danh nghĩa ở miền Bắc nước Ý, nhưng phần lớn phụ thuộc vào quân đội Đức quốc xã để duy trì quyền kiểm soát.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Renzo De Felice, Breve storia del fascismo, Milano, Mondadori (Collana oscar storia), 2002, pp. 120–121.
  2. ^ a ă Pauley, Bruce F. (2003), Hitler, Stalin and Mussolini: Totalitarianism in the Twentieth Century Italy (ấn bản 2), Wheeling: Harlan Davidson, tr. 228, ISBN 0-88295-993-X 
  3. ^ Giacomo De Marzi, I canti di Salò, Fratelli Frilli, 2005.