Georges Thierry d'Argenlieu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Georges Thierry d'Argenlieu
News. Commandant Thierry d'Argenlieu BAnQ P48S1P07042.jpg
Georges Thierry d'Argenlieu, trong vai trò đại diện của Charles de Gaulle tại Canada.
Tiểu sử
Sinh 7 tháng 8 năm 1889
Brest, Pháp
Mất 7 tháng 9, 1964 (75 tuổi)
Brest, Pháp
Binh nghiệp
Phục vụ Pháp
Thuộc Hải quân Pháp
Năm tại ngũ 1906-1947
Cấp bậc Đô đốc
Tham chiến Chiến tranh thế giới thứ nhất
Chiến tranh thế giới thứ hai
Chiến tranh Đông Dương

Georges Thierry d'Argenlieu (phát âm tiếng Việt: Đác-giăng-li-ơ) (1889-1964) là một nhà ngoại giao và đô đốc người Pháp. Ông là một trong những lãnh đạo của Lực lượng Pháp tự do và Hải quân Pháp tự do (Forces navales françaiseslibres). Ông cũng là một trong những nhân vật đóng vai trò quan trọng làm bùng nổ cuộc Chiến tranh Đông Dương với vai trò Tổng cao ủy Pháp đầu tiên tại Đông Dương. Ông còn là một giáo sĩ nổi tiếng với danh hiệu Louis de la Trinité.

Thân thế và bước đầu binh nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Ông sinh ngày 7 tháng 8 năm 1889 tại Brest (Pháp). Thân phụ của ông, Olivier Thierry d’Argenlieu, là một Tổng giám sát Hải quân. Vì vậy, theo truyền thống gia đình, sau khi tốt nghiệp trung học tại Collège Stanislas (Paris) và Lycée Saint-Charles (Saint-Brieuc), ông gia nhập École navale (Học viện Hải quân) ở tuổi 17.

Sau khi tốt nghiệp năm 1911, ông được phong hàm Trung úy Hải quân (Enseigne de vaisseau de 1re classe) và phục vụ như một Thủy thủ trưởng (midshipman) trên tàu Du Chayla. Ông tham gia các chiến dịch ở Maroc và nhận được Bắc đẩu bội tinh bởi thành tích của mình năm 1912. Thời gian phục vụ ở Maroc ông kết bạn với Tổng trú sứ Hubert Lyautey, người về sau được phong là Thống chế Pháp. Việc quen biết Lyautey ảnh hưởng đến tiền đồ sau này của d'Argenlieu.

Chiến tranh thế giới thứ nhất[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, ông công tác tại chiến trường Địa Trung Hải.

Cao ủy Đông Dương[sửa | sửa mã nguồn]

Tháng 8 năm 1945 Đề đốc D'Argenlieu được cử làm Cao ủy Pháp tại Đông Dương, chức vụ mới lập thay thế danh hiệu Toàn quyền Đông Dương cũ. Đến tháng 2 năm 1947 thì ông bị chính phủ triệu về và Émile Bollaert sang thay.

Đối với người Việt D'Argenlieu có một số quyết định gây nhiều trở ngại cho việc thống nhất quốc gia, trong đó đáng kể là nghị định thành lập Nam Kỳ QuốcXứ Thượng Nam Đông Dương.[1]

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

  • La Croix de la Libération, Paris 1951
  • Chroniques d'Indochine 1945-1947, Paris 1985
  • Souvenirs de Guerre: juin 1940-janvier 1941, Paris 1973

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]