Ghép kênh phân chia tần số

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trong viễn thông, ghép kênh phân chia theo tần số (tiếng Anh: Frequency-division multiplexing; viết tắt: FDM) là một kỹ thuật mà băng thông tổng được phân chia thành một chuỗi liên tiếp các dải tần phụ không trùng lắp, mỗi dải tần mang một tín hiệu riêng biệt.

Nguyên lý ghép kênh phân chia theo tần số[sửa | sửa mã nguồn]

  • Điều chế các tín hiệu nhánh với các sóng mang tần số khác nhau
  • Cộng các sóng mang điều chế lại với nhau tạo thành tín hiệu tổng hợp băng cơ bản
  • Điều chế tín hiệu tổng hợp với một sóng mang chính, tạo thành tín hiệu FDM
  • Các kỹ thuật điều chế sử dụng: AM, FM, PM, SSB… trong đó SSB là kỹ thuật phổ biến nhất
  • Trong phương pháp ghép kênh theo tần số (FDM), các tín hiệu được dịch sang dải tần số khác nhau và gửi qua phương tiện truyền thông. Các kênh truyền thông được chia thành các băng tần khác nhau, và mỗi băng tần truyền tín hiệu tương ứng với một nguồn.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chung
  • Harold P.E. Stern, Samy A. Mahmoud (2006). "Communication Systems: Analysis and Design", Prentice Hall. ISBN 0-13-040268-0.