Giáo tỉnh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Giáo tỉnh (tiếng Latinh: provincia ecclesiastica) là một cấp bậc quản trị trong một số giáo hội Kitô giáo, bao gồm các giáo phận, tổng giáo phận liền kề có mối quan hệ gần gũi về địa lý, lịch sử và văn hóa. Cấu trúc giáo tỉnh ban đầu được định hình tại miền Đông Đế quốc La Mã. Các thành phố trọng yếu của mỗi khu vực (như Antiochia tại Syria, Ephesus tại Tiểu Á, Alexandria tại Ai Cập, Roma tại Italia v.v) là những nơi đầu tiên được truyền giảng Phúc Âm và từ các trung tâm này mà các cộng đoàn Kitô giáo khác được thành lập quanh đó.[1]

Vào thời sơ khởi và trong các Giáo hội ngày nay như Công giáo Rôma, Chính thống giáo Đông phươngAnh giáo, giáo tỉnh nhìn chung được đứng đầu bởi một giám mục đô thành, mặc dù quyền hạn của họ có khác biệt tùy từng truyền thống.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Ecclesiastical Province”. Catholic Encyclopedia. 1913.