Haakon VII của Na Uy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Haakon VII
Haakon7.jpg
Vua của Na Uy
Tại vị 18 tháng 11 năm 190521 tháng 9 năm 1957
Đăng quang 22 tháng 6 năm 1906
Tiền nhiệm Oscar II
Thủ tướng Christian Michelsen
Jørgen Løvland
Gunnar Knudsen
Wollert Konow
Jens Bratlie
Otto Bahr Halvorsen
Otto Albert Blehr
Abraham Berge
Johan Ludwig Mowinckel
Ivar Lykke
Christopher Hornsrud
Peder Kolstad
Jens Hundseid
Johan Nygaardsvold
Einar Gerhardsen
Oscar Torp
Kế nhiệm Olav V
Thông tin chung
Phối ngẫu Maud của xứ Wales
Hậu duệ Olav V của Na Uy
Tên đầy đủ Haakon, né Christian Frederik Carl Georg Valdemar Axel
Hoàng tộc Glücksburg
Thân phụ Frederick VIII của Đan Mạch
Thân mẫu Louise của Thụy Điển
Sinh 3 tháng 8 năm 1872
Cung điện Charlottenlund, Copenhagen, Đan Mạch
Mất 21 tháng 9 năm 1957 (85 tuổi)
Cung điện Hoàng gia, Oslo, Na Uy
An táng 1 tháng 10 năm 1957
Thành trì Akershus, Oslo
Tôn giáo Giáo hội Luther

Haakon VII (tên khai sinh: Christian Frederik Carl Georg Valdemar Axel; sinh ngày 03 tháng 8 năm 1872 - mất ngày 21 tháng 9 năm 1957), còn được biết tới là Hoàng tử Karl của Đan Mạch cho đến năm 1905, là vị vua đầu tiên của Na Uy sau khi giải thể Liên minh cá nhân với Thụy Điển năm 1905.

Ông là con trai thứ hai của vua Fredrik VIII của Danmark với hoàng hậu Lovisa của Thụy Điển, anh trai cua vua  Kristian X của Danmark; thành viên của dòng họ Glücksburg, một nhánh của vương triều Oldenburg Đan mạch.

Gia đình và cuộc sống ban đầu của hoàng tử Karl[sửa | sửa mã nguồn]

Sinh ra trong gia đình hoàng gia, hoàng tử Karl được theo học tai Học viện Hải quân Hoàng gia Đan Mạch. Năm 1896, ông kết hôn với em họ là công chúa Maud xứ Wales, con gái út của vua tương lai Edward VII của Vương quốc Anh và vợ của ông, công chúa Alexandra của Đan Mạch. Con trai của hoàng tử Karl, Alexander - sau là vua Na Uy kế vị ông với tên Olav V của Na Uy.

Lên ngôi vua Na Uy[sửa | sửa mã nguồn]

Hoàng tử Karl được bầu làm vua sau cuộc trưng cầu dân ý tách Na Uy khỏi Thụy Điển (tháng 6 - tháng 11/1905). Ông lấy tên là Haakon, tỏ ý muốn là người kế thừa tổ phụ là vua Haakon VI Magnusson (1344 - 1380), vị vua tài ba của vương quốc Na Uy. Ông chấp nhận ý kiến của Quốc hội, thành lập nền quân chủ lập hiến Na Uy.

Là một trong số ít các quốc vương được bầu, Haakon nhanh chóng giành được sự tôn trọng và tình cảm của người dân của mình và ông đã đóng một vai trò then chốt trong việc thống nhất quốc gia Na Uy trong cuộc kháng chiến chống lại cuộc xâm lược của Đức Quốc xã và năm năm dài sau đó bị Đức chiếm đóng của nước ông trong chiến tranh thế giới II.

Tại Na Uy, Haakon được coi là một trong những người Na Uy vĩ đại nhất của thế kỷ XX và được đặc biệt tôn kính vì sự dũng cảm của ông trong cuộc xâm lược của Đức, ông dọa sẽ thoái vị nếu chính phủ hợp tác với quân xâm lược Đức, và sự lãnh đạo và duy trì sự hiệp nhất Na Uy của ông trong suốt thời gian chiếm đóng của Đức Quốc xã. Ông qua đời ở tuổi 85 vào ngày 21 Tháng 9 năm 1957, sau khi đã trị vì gần 52 năm.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]