Alexandra của Đan Mạch

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Princess Alexandra of Denmark, later Princess of Wales.jpg
Vương hậu của Anh và các Lãnh địa của Anh;
Hoàng hậu của Ấn Độ
Tại vịngày 22 tháng 1 năm 1901 – ngày 6 tháng 5 năm 1910
Coronationngày 9 tháng 8 năm 1902
Thông tin chung
Phối ngẫuEdward VII của Anh
Hậu duệAlbert Victor, Công tước xứ Clarence và Avondale
George V của Anh
Louise, Công chúa Hoàng gia
Công chúa Victoria
Maud, Vương hậu của Na Uy
Công chúa Alexander John của xứ Wales
Tên đầy đủ
Alexandra Caroline Marie Charlotte Louise Julia
Hoàng tộcNhà Saxe-Coburg và Gotha
Nhà Schleswig-Holstein-Sonderburg-Glücksburg
Thân phụChristian IX của Đan Mạch
Thân mẫuLouise của Hesse-Kassel
Sinh(1844-12-01)1 tháng 12 năm 1844
Cung điện Vàng, Copenhagen, Đan Mạch
Mất20 tháng 11 năm 1925(1925-11-20) (80 tuổi)
Sandringham House, Norfolk
An tángngày 28 tháng 11 năm 1925
St George's Chapel, Windsor Castle

Alexandra của Đan Mạch (Alexandra Caroline Marie Louise Charlotte Julia; 01 tháng 12 năm 1844 - 20 tháng 11 năm 1925) là Vương hậu của Vương quốc Liên hiệp Anh và các lãnh thổ hải ngoại của Anh, đồng thời là Hoàng hậu Ấn Độ với tư cách phối ngẫu của Quốc vương Edward VII của Anh, Hoàng đế Ấn Độ. Bà chính là bà cố của đương kim Nữ vương Elizabeth II.

Gia đình bà không có tiếng tăm gì cho đến khi cha bà, Vương tử Christian của Schleswig-Holstein-Sonderburg-Glücksburg, được lựa chọn kế thừa ngôi Quốc vương Đan Mạch từ Frederick VII của Đan Mạch. Ở tuổi 16, bà đã được chọn làm vợ tương lai của Albert Edward, Thân vương xứ Wales, người thừa kế ngai vàng của Nữ vương Victoria. Họ cưới nhau 18 tháng sau đó trong năm 1863, cùng năm đó cha bà trở thành Quốc vương Christian IX của Đan Mạch và em trai bà trở thành Quốc vương George I của Hy Lạp. Bà là Vương phi xứ Wales từ năm 1863 đến 1901, cũng là người giữ tước hiệu Vương phi xứ Wales lâu nhất. Bà trở nên nổi tiếng với người dân Anh. Phong cách thời trang và cách diện trang sức của bà được những phụ nữ là tín đồ thời trang theo đuổi. Không được phép xen vào quyền lực chính trị, bà nỗ lực thay đổi định kiến của các Bộ trưởng Anh và gia đình chồng để ủng hộ cho quyền lợi của Hy Lạp và Đan Mạch nhưng bất thành.

Với cái chết của Nữ vương Victoria vào năm 1901, Albert Edward đã trở thành Quốc vương Edward VII của Anh, đồng thời là Hoàng đế Ấn Độ, và Alexandra đương nhiên trở thành Vương hậu của Anh - Hoàng hậu Ấn Độ. Bà giữ địa vị Vương hậu cho đến khi Quốc vương Edward VII băng hà vào năm 1910. Bà rất không tin tưởng vào cháu trai của mình là Hoàng đế Wilhelm II của Đế quốc Đức, bà hỗ trợ cho con trai là Quốc vương George V trong Thế chiến I, trong đó Anh và các đồng minh đã gặp Đức trên chiến trường.

Cuộc sống ban đầu[sửa | sửa mã nguồn]

Alexandra Caroline Marie Charlotte Louise Julia, hay Alix, sinh ra tại Cung điện Vàng, một dinh thự xây từ thế kỷ 18 nằm ở số 18 Amaliegade, ngay cạnh bên Cung điện Amalienborg phức tạp ở Copenhagen[1]. Cha bà là Vương tử Christian xứ Schleswig-Holstein-Sonderburg-Glücksburg, mẹ bà là Princess Louise xứ Hesse-Kassei[2]. Dù bà có dòng máu vương thất[3], gia đình bà sống một cuộc sống tương đối bình thường. Họ không quá giàu có, thu nhập của cha bà từ Ủy ban Quân sự khoảng 800 Bảng/năm và ngôi nhà của họ là một bất động sản được miễn tiền thuê[4]. Thỉnh thoảng, nhà văn Đan Mạch Hans Christian Andersen được mời đến để kể chuyện cho bà và các em trước khi ngủ[5].

Năm 1848, Quốc vương Christian VIII của Đan Mạch băng hà và con trai duy nhất của ông, Frederick, kế vị ngai vàng. Frederick không con, từng trải qua 2 cuộc hôn nhân đổ vỡ, ông được cho rằng bị vô sinh. Cuộc khủng hoảng kế vị nổi lên vì Frederick cai trị ở cả Đan Mạch và Schleswig-Holstein, và luật kế vị của từng lãnh thổ lại khác nhau. Ở Holstein, luật Salic không cho phép nữ giới kế vị ngai vàng, trong khi điều này được cho phép ở Đan Mạch. Holstein, chủ yếu là người Đức, tuyên bố độc lập và kêu gọi viện trở nước Phổ. Năm 1852, những người đứng đầu châu Âu đã mở một hội nghị để tranh luận về vấn đề thừa kế của Đan Mạch. Một nền hòa bình không dễ dàng được thỏa thuận, trong đó bao gồm điều khoản Vương tử Christian xứ Schleswig-Holstein-Sonderburg-Glücksburg sẽ là người thừa kế của Frederick đối với tất cả các lãnh thổ và các yêu sách trước đó của vài người (bao gồm mẹ vợ, anh vợ và vợ của Christian) đã hủy bỏ khế ước này[6][7].

Vương tử Christian được ban danh hiệu Vương tử Đan Mạch và gia đình ông chuyển đến một dinh thự chính thức, Cung điện Bernstorff. Mặc dù địa vị gia đình đã được nâng cao, thu nhập của họ chỉ tăng rất ít hoặc gần như không tăng và họ không tham gia vào cuộc sống triều đình ở Copenhagen vì họ từ chối gặp vợ thứ 3 của Frederick, Louise Rasmussen, trước đây là nhân tình của Frederick bởi vì bà có một đứa con ngoài giá thú[8]. Alexandra chia sẻ phòng ngủ gác mái với em gái mình, Dagmar (sau này là Hoàng hậu của Đế quốc Nga), họ tự may trang phục cho mình và tự phục vụ việc ăn uống[9]. Alexandra và Dagmar được dạy bơi bởi một người tiên phong trong lĩnh vực bơi lội của giới nữ, Nancy Edberg. Tại Bernstorff, Alexandra dần trưởng thành, bà được dạy tiếng Anh bởi một giáo sĩ người Anh ở Copenhagen[10].

Trở thành Vương phi xứ Wales[sửa | sửa mã nguồn]

Nữ vương Victoria và chồng, Vương tế Albert, lúc bấy giờ đang quan tâm đến việc tìm một người vợ cho con trai họ đồng thời là người kế vị, Albert Edward, Thân vương xứ Wales. Họ tranh thủ sự giúp đỡ của con gái, Thái tử phi Victoria của Phổ, trong việc tìm kiếm một ứng cử viên phù hợp. Alexandra không phải là lựa chọn đầu tiên, kể từ khi Vương triều Đan Mạch mâu thuẫn gay gắt với Vương triều Phổ về vấn đề Schleswig-Holstein và hầu hết họ hàng của vương thất Anh đều là người Đức. Cuối cùng, sau khi loại đi những ứng cử viên khác, họ quyết định Alexandra là "người duy nhất được chọn"[11].

Ngày 24 tháng 9 năm 1861, Thái tử phi Victoria giới thiệu anh trai bà Albert Edward với Alexandra tại Speyer. Gần 1 năm sau, vào ngày 9 tháng 9 năm 1862 (sau ồn ào tình cảm với Nellie Clifden và cái chết của cha), Albert Edward giới thiệu Alexandra tại Lâu đài ở Laeken của ông bác, Vua Leopold I của Bỉ[12].

Cặp đôi kết hôn vào ngày 10 tháng 3 năm 1863 tại nhà thờ Thánh George, Lâu đài Windsor[13]. Việc chọn địa điểm đã bị chỉ trích rộng rãi. Vì buổi lễ tổ chức ngoài London, truyền thông phàn nàn rằng số đông dân chúng không thể xem cảnh tượng này. Những vị khách tiềm năng cho rằng họ khó xử vì nơi này rất khó đến, và vì địa điểm khá nhỏ, một số người mong đợi được mời đã phải thất vọng. Triều đình Đan Mạch đã bị xuống tinh thần vì chỉ những mối quan hệ gần gũi nhất với Alexandra mới được mời. Triều đình Anh vẫn đang trong thời gian để tang Vương phu Albert, nên nữ giới bị hạn chế mặc màu xám, màu hoa cà hay màu tím nhạt. Khi cặp đôi rời Windsor đi hưởng trăng mật tại dinh thự Osborne trên đảo Wight, họ được reo hò cổ vũ bởi các học sinh trường trung học Eton bên cạnh, bao gồm cả Bá tước Randolph Churchill.

Đến cuối năm 1863, cha của Vương phi xứ Wales kế thừa ngai vàng Đan Mạch, em trai bà trở thành Quốc vương Hy Lạp, em gái bà đính hôn với Hoàng Thái tử Tsesarevich của Đế quốc Nga, và Alexandra hạ sinh đứa con đầu lòng. Việc lên ngôi của cha bà càng làm gia tăng mâu thuẫn xung quanh vấn đề Schleswig-Holstein. Liên minh Đức đã xâm chiếm thành công Đan Mạch, giảm đi 2/5 lãnh thổ Đan Mạch. Thân vương và Vương phi xứ Wales ủng hộ cho phe Đan Mạch trong cuộc chiến, bất chấp sự tức giận của Nữ vương VictoriaThái tử phi của Phổ. Cuộc chinh phạt của người Phổ đối với lãnh thổ Đan Mạch càng làm gia tăng sự thù hận của Alexandra với người Đức đến hết cuộc đời của bà.

Người con đầu của Vương phi xứ Wales, Albert Victor, bị sinh non trước 2 tháng vào đầu năm 1864. Alexandra đã thể hiện sự tận tâm với các con của mình: "Bà ấy tự hào khi đến nơi chăm sóc các đứa trẻ, đeo một chiếc tạp dề bằng nỉ lên người, tự tắm cho các con và nhìn lũ trẻ ngủ trên những chiếc giường nhỏ"[14]. Thân vương và Vương phi xứ Wales có tất cả 6 người con: Albert Victor, George, Louise, Victoria, Maud, và John. Tất cả những lần mang thai của Vương phi xứ Wales đều sinh non, nhà viết tiểu sử Richard Hough cho rằng bà cố tình nói dối với Nữ vương Victoria về thời gian chào đời của đứa trẻ vì bà không muốn Nữ vương có mặt trong thời khắc lâm bồn[15].

Lần mang thai thứ sáu và cũng là cuối cùng của Alexandra là một thảm kịch khi đứa trẻ qua đời chỉ một ngày sau khi sinh. Bất chấp những lời cầu xin giữ riêng tư của Alexandra, Nữ vương Victoria vẫn quyết định công bố một thời gian để tang cho toàn bộ triều đình, điều này vô tình khiến báo chí không những không tiếc thương mà còn mô tả lần sinh đẻ cuối cùng của Vương phi xứ Wales là "một ca sinh non tệ hại" và việc để tang rầm rộ chỉ là một hành động "kỳ quái bệnh hoạn”. Vương phi xứ Wales kể từ lần sinh cuối cùng bắt đầu mắc chứng lãng tai và tai bà ngày càng điếc nặng hơn.

Năm 1887, Vương phi xứ Wales gặp Joseph Merrick, người được biết tới với biệt danh "The Elephant Man" vì bề ngoài dị tật bẩm sinh. Bà đã không ngại tháo găng tay và bắt tay với Joseph và ngồi trò chuyện với ông, một trải nghiệm được ông tả là "vui mừng khôn xiết". Alexandra tặng Joseph một tấm ảnh có chữ ký của mình, thứ trở thành một tài sản quý giá nhất của ông. Mỗi năm sau đó, Princess Alexandra đều gửi cho ông một tấm thiệp Giáng Sinh. Nhờ mối quan hệ với Vương phi xứ Wales, Joseph được xã hội và giới thượng lưu quan tâm hơn và ông được hưởng đãi ngộ chăm sóc tốt hơn cho tới khi qua đời vào ngày 11 tháng 4 năm 1890[16].

Vương hậu[sửa | sửa mã nguồn]

Vương hậu Alexandra vào năm 1902.

Sau cái chết của Nữ vương Victoria năm 1901, Alexandra trở thành Vương hậu Anh và Hoàng hậu Ấn Độ khi chồng bà lên ngôi trở thành Quốc vương Edward VII. Alexandra bị ngăn không cho đụng đến các tài liệu báo cáo chính trị của Thủ tướng gửi cho Quốc vương và không được tháp tùng chồng trong một số chuyến công du nước ngoài để ngăn chặn sự can thiệp của bà vào các vấn đề ngoại giao. Alexandra cực kỳ ghét Đế quốc Đức vì đã cho quân đánh quê hương Đan Mạch của bà và luôn phản đối bất cứ điều gì có lợi cho sự bành trướng hoặc lợi ích của Đức. Trong suốt thời kỳ làm Vương hậu, Alexandra không ít lần xen vào các vấn đề chính trị, và hầu hết đều là chống đối các vấn đề liên quan đến lợi ích nước Đức. Tuy vậy, bà được xem là gần gũi với công chúng hơn mẹ chồng mình, Nữ vương Victoria. Alexandra cũng là thành viên vương thất đầu tiên thực hiện các nhiệm vụ giao tế mà ngày nay vương thất Anh vẫn đang thực hiện.

Trong suốt cuộc hôn nhân, Quốc vương Edward VII liên tiếp có tình nhân ở ngoài là các nữ diễn viên nổi tiếng và các nữ quý tộc đã có chồng, một trong số đó là Alice Keppel, bà cố của Camilla, Bà Công tước xứ Cornwall, vợ hiện tại của Charles, Thân vương xứ Wales. Alexandra được cho là biết hầu hết các mối quan hệ này nhưng bà không xen vào. Bản thân Alexandra vẫn chung thủy trong suốt cuộc hôn nhân của mình.

Năm 1910, Vương hậu Alexandra đến Corfu thăm em trai, Quốc vương George I của Hy Lạp. Tại nơi đó, bà nhận được tin Quốc vương Edward VII ốm nặng và nhanh chóng quay trở lại Anh Quốc. Bà tự tay chăm sóc chồng và điều chỉnh bình oxy cho chồng. Khi Quốc vương hấp hối, Alexandra cho gọi tình nhân của chồng, Alice Keppel, đến bên giường cho ông gặp lần cuối. Ngày 6 tháng 5 năm 1910, Quốc vương Edward VII băng hà, Alexandra không cho bất cứ ai tiếp cận xác Quốc vương trong 8 ngày, mặc dù bà cho truyền một nhóm người vào trong phòng.

Góa phụ[sửa | sửa mã nguồn]

Sau cái chết của Edward VII, Alexandra được biết đến như [Queen Mother] hoặc [Dowager Queen]. Những ngày tháng đầu sau khi trở thành góa phụ, Alexandra có xung khắc với con dâu, Vương hậu Mary. Mặc dù cả hai luôn thể hiện mối quan hệ hữu hảo, song Alexandra vào ngày tang lễ Quốc vương Edward VII đã thẳng thừng đòi vị trí của mình phải ở trên Vương hậu, cũng như không chịu rời khỏi Cung điện Buckingham để đến nơi thích hợp hơn cho một góa phụ. Bên cạnh đó, Thái hậu Alexandra cũng chậm trễ không chịu nhượng lại các món trang sức, vốn dĩ phải truyền từ đời này sang đời khác dành cho một Vương hậu.

Thái hậu Alexandra vẫn giữ được vẻ ngoài trẻ trung dù đã lớn tuổi, nhưng sau chiến tranh bà đột nhiên già đi rất nhanh. Thái hậu bắt đầu đeo mạng che mặt và trang điểm đậm đến nỗi khuôn mặt bà nhìn giống như “được tráng men”. Năm 1920, một mạch máu trong mắt bà bị vỡ, khiến bà bị mù từ từ. Những năm cuối đời, Alexandra ngày càng đãng trí và bà gần như không nghe được nữa. Thái hậu qua đời vào ngày 20 tháng 11 năm 1925 tại Sandringham sau một cơn đau tim và được chôn cất bên cạnh Quốc vương Edward VII tại Nhà nguyện St. George, Lâu đài Windsor.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

https://en.m.wikipedia.org/wiki/Alexandra_of_Denmark


  1. ^ Eilers, Marlene A., Queen Victoria's Descendants, p. 171.
  2. ^ “Montgomery-Massingberd, Hugh (ed.)”. 
  3. ^ Cha mẹ bà đều là cháu cố của Quốc vương Frederick V của Đan Mạch và cháu sơ của Quốc vương George II của Great Britain.
  4. ^ Duff, pp. 16–17.
  5. ^ Duff, p. 18.
  6. ^ Battiscombe, p. 8.
  7. ^ Maclagan, Michael; Louda, Jiří (1999). Lines of Succession (London: Little, Brown).
  8. ^ Duff, pp. 19–20
  9. ^ Priestley, p. 17.
  10. ^ Duff, p. 21.
  11. ^ Prince Albert, quoted in Duff, p. 31.
  12. ^ Battiscombe, pp. 27–37, Bentley-Cranch, p. 44, and Duff, p. 43.
  13. ^ Các phù dâu của Alexandra bao gồm Diana Beauclerk, Victoria Montagu-Douglas-Scott, Victoria Howard, Elma Bruce, Agneta Yorke, Emily Villiers, Eleanor Hare và Feodorowna Wellesley.
  14. ^ Mrs. Blackburn, the head nurse, quoted in Duff, p. 115.
  15. ^ Hough, p. 116.
  16. ^ “ELEPHANT MAN – THE COMPLETE STORY OF JOSEPH MERRICK”. 

Liên kết[sửa | sửa mã nguồn]