Anne Neville

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Anne Neville
Anne Neville Stained glass.jpg
Vương hậu nước Anh
Tại vị 26 tháng 6, năm 1483 - 16 tháng 3, năm 1485
Đăng quang ngày 6 tháng 7 năm 1483
Tiền nhiệm Elizabeth Woodville
Kế nhiệm Elizabeth xứ York
Thông tin chung
Phối ngẫu Edward của Westminster, Vương công xứ Wales
Richard III của Anh
Hậu duệ Edward của Middleham, Vương công xứ Wales
Thân phụ Richard Neville, Bá tước thứ 16 xứ Warwick
Thân mẫu Anne Beauchamp, Nữ bá tước thứ 16 xứ Warwick
Sinh (1456-06-11)11 tháng 6, 1456
Lâu đài Warwick, Warwickshire, Anh
Mất 16 tháng 3 năm 1485(1485-03-16) (28 tuổi)
Westminster, London, Anh
An táng Tu viện Westminster, London

Anne Neville (11 tháng 6, 1456 - 16 tháng 3, 1485), còn gọi là Anne vùng Warwick (Anne of Warwick), là Vương hậu của Vương quốc Anh với tư cách là vợ của Richard III của Anh, người đã phế truất người cháu Edward V của Anh để tự lập làm vua. Trước đó, theo sự sắp đặt của cha mình Ngài Warwick, Kẻ Buôn Vua, Anne đã kết hôn với Edward của Westminster, Vương công xứ Wales, vì vậy bà còn là Công nương xứ Wales (Princess of Wales).

Xuất thân từ dòng họ Neville cùng với vị thế là con gái của Kẻ Buôn Vua, Anne có vai trò mấu chốt trong thời kì Chiến tranh Hoa Hồng. Khi Warwick phật lòng với Edward IV của Anh việc nhà vua cưới Elizabeth Woodville, Warwick đã gả Anne cho Edward của Westminster, con trai của Henry VI của AnhMargaret xứ Anjou, dẫn đến giai đoạn tiếp theo của cuộc nội chiến[1].

Khi Edward của Westminster, bà kết hôn với Richard, Công tước xứ Gloucester, em trai của Edward IV và George, Công tước Clarence, người đã kết hôn với chị bà là Isabel Neville, Công tước phu nhân xứ Clarence. Sau khi Edward IV chết, Công tước Richard cướp quyền làm nhiếp chính cho vị vua trẻ tuổi, và sau đó ông đã tuyên bố hôn nhân giữa Edward IV và Elizabeth Woodville là không hợp lệ, dẫn đến xóa bỏ tư cách kết vị của Edward V. Bằng cách này, Richard trở thành Vua Richard III của Anh, và Anne trở thành Vương hậu.

Bà qua đời khoảng 5 tháng trước khi Richard III bị giết trong Trận Bosworth. Ngay trong ngày bà mất, xuất hiện hiện tượng nhật thực, như một điềm báo trước cho cái chết của chồng bà.[2]

Thiếu thời[sửa | sửa mã nguồn]

Lâu đài Middleham.

Anne Neville sinh ra trong Lâu đài Warwick, là con gái thứ hai của Richard Neville, Bá tước thứ 16 xứ WarwickAnne Beauchamp, Nữ bá tước xứ thứ 16 Warwick. Cha bà Richard khi ấy là một trong những quý tộc giàu có và có thế lực nhất nước Anh, là đồng minh đáng kể của nhà York. Ông nội của bà, Richard Neville, Bá tước thứ 5 xứ Salisbury là anh trai của Cecily Neville, Công tước phu nhân xứ York, vợ của Richard Plantagenet, Công tước thứ 3 xứ York và là mẹ của Edward IV của Anh, George Plantagenet, Công tước thứ nhất xứ ClarenceRichard III của Anh.

Mẹ bà, Phu nhân Anne Beauchamp, là con gái út của Richard Beauchamp, Bá tước thứ 13 xứ Warwick, thừa kế tước vị Bá tước xứ Warwick sau khi cha bà qua đời, rồi em trai bà Henry Beauchamp, Bá tước thứ 14 và Công tước thứ nhất xứ Warwick cùng người cháu Anne de Beauchamp, Nữ bá tước thứ 15 xứ Warwick. Richard Neville kế thừa tước vị Lãnh chúa Warwick là do thừa kế tài sản của bà.

Phần lớn thời niên thiếu của mình, Anne sinh sống tại Lâu đài Middleham tại thung lũng Wensleydale, một trong những tài sản thừa kế của cha bà. Tại đây, bà cùng người chị gái, Isabel Neville, gặp gỡ hai người con trai thứ của Công tước Richard Plantagenet xứ York; chính là George và Richard[3] or possibly since 1465 until late 1468.[4]. Ngày 30 tháng 12 năm 1460, Công tước Richard bị xử tử, và với sự giúp đỡ của cha bà, con trai lớn nhất của công tước là Edward lên ngôi vua nước Anh, tức Edward IV của Anh.

Vào tháng 7 năm 1469, chị gái của Anne là Isabel cưới George, Công tước Clarence.

Các cuộc hôn nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Đến tháng 7 năm 1470, cha bà Warwick đổi phe khi mâu thuẫn với Edward IV, khi nhà vua ưu ái dòng họ của người vợ mới Elizabeth Woodville. Vốn dĩ từ trước, việc Edward IV cưới Elizabeth đã khiến cha bà đối với nhà vua có phần bất mãn, vì Warwick đã sắp xếp cho Edward cưới Bona xứ Savoy, chị vợ của Louis XI của Pháp.

Warwick đã cố gắng đưa George, Công tước Clarence lên ngôi, nhưng bị phản đối bởi Hội đồng Nghị viện nước Anh. Đầu năm 1470, Warwick tạo một cuộc nổi dậy hòng lật đổ Edward nhưng thua cuộc, và buộc phải né sang nước Pháp. Tại đây, Warwick phải chuyển qua liên minh với người đứng đầu nhà Lancaster khi ấy, Margaret xứ Anjou, vợ của Henry VI của Anh đang bị giam cầm. Để thực hiện được sự liên minh, Warwick hứa hôn Anne với Edward của Westminster, Vương công xứ Wales, người kế vị nhà Lancaster. Hai người kết hôn ngay cuối năm ấy tại Nhà thờ lớn Angers[1][5].

Edwrad của Westminster, Vương công xứ Wales.

Có được liên minh, Warwick trở lại Anh và đưa Henry VI trở lại ngai vàng vào tháng 10 năm 1470, nhưng đến tháng 3 năm 1471 thì Edward IV trở lại London, nhanh chóng đánh thắng nhiều trận và bắt được Henry VI. Trong Trận Barnet, Warwick bị giết vào ngày 14 tháng 4 năm ấy. Sau Trận Tewkesbury, nhà York thắng hoàn toàn trước nhà Lancaster, Henry VI bị giam trong Tháp London và chết không lâu sau đó. Có nhiều cáo buộc chính Richard, Công tước xứ Gloucester đã theo lệnh anh trai Edward IV ra tay giết Henry[3].

Margaret xứ Anjou trở lại nước Anh cùng Vương công Edward và Anne vào tháng 4 với nhiều tốp viện binh. Trong Trận Tewkesbury, Edward đã đánh tan tác đội quân này, Vương công Edwward bị giết còn Anne Neville sau đó bị bắt giam. Sau đó, Anne bị đưa đến Coventry và cuối cùng là nhà của George, Công tước xứ Clarence dưới sự giám hộ của anh rể và chị ruột của bà. Mẹ bà, Anne Beauchamp, đã lánh đến Tu viện Beaulieu.

Quả phụ Anne, trở thành đối tượng tranh chấp giữa anh rể, George và Richard, Công tước Gloucester, người rất muốn cưới Anne. Khi ấy, Anne và Isabel thừa hưởng toàn bộ gia sản khổng lồ của cha mẹ, trong khi George muốn chiếm toàn bộ số của cải ấy, nên đã tự mình đứng ra thành người giám hộ của Anne. Mục đích của Công tước Clarence là nhằm kiểm soát bà, không cho bà kết hôn vì khi đó bà sẽ có đầy đủ tư cách đòi phần thừa kế của mình.

Nhiều tài liệu sau đó chỉ ra rằng, Công tước Clarence sau đó giấu Anne trong một tầng bếp, khiến Công tước Gloucester không thể tìm ra bà ở đâu. Sau đó, Công tước Gloucester đã tìm được bà và đưa bà đến tuyên thệ tại Nhà thờ Thánh Martin le Grand[6]. Để có thể chính thức cưới Anne, Công tước Gloucester đã quyết định từ bỏ toàn bộ quyền thừa kế của Warwick, bao gồm tước vị Bá tước Warwick, và Salisbury, cùng với chức vị Đại viên thị trấn nước Anh[3].

Hôn lễ của Anne và Richard không rõ ràng, dù có vài thuyết chỉ ra là vào mùa xuân năm 1472 trong một thánh đường nhỏ tại Cung điện Westminster[7][8]. Hai vợ chồng bà chuyển đến vùng gần Lâu đài Middleham, Yorkshire, sau khi Richard được ban chức vị Thống đốc miền Bắc. Thông qua cuộc kết hôn này, Anne trở thành Công tước phu nhân xứ Glocester. Con trai duy nhất của hai người, Edward được sinh ra vào khoảng năm 1473, hoặc năm 1476[9]. Phu nhân Anne Beauchamp, sau thành công của con rể Công tước Gloucester thuyết phục Edwrad IV, đã được thả tự do và về sống cùng bà trong Middleham[3].

Năm 1478, Anne thừa hưởng tước hiệu Lãnh chúa Glamorgan, một chức vị cao quý và đầy bộn của cải do cha bà Warwick truyền lại cho người chị, Isabel Neville. Do phụ nữ không thể nhận tước vị một cách độc lập, ngay lập tức tước vị này do chồng của Isabel là Công tước Clarence nắm giữ. Tháng 2 năm 1478, Công tước Clarence chết, tước vị này chuyển cho chồng của Anne là Công tước Gloucester, về sau lại chuyển cho Henry VII của Anh[10].

Vương hậu nước Anh[sửa | sửa mã nguồn]

Anne Neville, Richard III và con trai của hai người, Edward của Middleham.

Ngày 9 tháng 4 năm 1483, Edward IV qua đời và Công tước Richard xứ Gloucester trở thành Bảo Hộ Công cho người cháu 12 tuổi, Edward V của Anh. Nhưng ngày 25 tháng 6 năm ấy, Edward và các chị em gái đều bị xem là con bất hợp pháp sau tuyên bố của Richard và ông trở thành Quốc vương nước Anh, tức Richard III của Anh. Anne trở thành Vương hậu vào ngày 6 tháng 7 năm ấy cùng với chồng, cả hai được trao vương miện bổi Giám mục Thomas Bourchier. Hầu hết các quý tộc Anh đều tham dự buổi lễ đăng ngai cùng lúc này[11][12]. Con trai của Richard và Anne, Edward của Middleham sau đó được phong làm Vương công xứ Wales vào ngày 8 tháng 9 cũng trong năm ấy, khi đoàn diễu hành của Quốc vương và Vương hậu diễn ra trong nhiều ngày khắp lãnh thổ nước Anh[13].

Tuy nhiên, vào tháng 8 năm 1484, Edward của Middleham đột ngột qua đời tại Sheriff Hutton, khi cha mẹ của Vương công đang trên đường từ Nottingham đến đó để thăm ông. Tin này đã làm đau lòng hai vợ chồng nhà vua, đặc biệt là Vương hậu Anne, khi bà ngã bệnh ngay sau đó[14]. Sau cái chết của con trai, Anne miễn cưỡng chấp nhận Edward Plantagenet, Bá tước thứ 17 xứ Warwick, con trai của Công tước George xứ Clarence và chị gái Isabel Neville làm người thừa kế của Richard.

Năm 1485, vào ngày 16 tháng 3, Vương hậu Anne qua đời, được suy đoán là do bệnh lao. Ngay trong ngày bà mất, xuất hiện hiện tượng nhật thực, như một điềm báo trước cho cái chết của chồng bà[15]. Richard III rất đau buồn vì cái chết của bà, song có tin đồn rằng chính ông đã ám hại bà để có thể cưới Elizabeth xứ York, con gái của Edward IV[16].

Văn hóa đại chúng[sửa | sửa mã nguồn]

Lễ đăng quang của Richard III và Anne, vở Richard III, viết bởi William Shakespeare.
Tác phẩm kính màu ghép chân dung Richard III và Anne Neville tại Lâu đài Cardiff.

Anne Neville được mô tả trong vở Richard III, viết bởi William Shakespeare. Ngoài ra, một số phim cũng có bà vai chính, như:

Tiểu thuyết[sửa | sửa mã nguồn]

Anne Neville được mô tả trong rất nhiều tiểu thuyết, bà là vai chính trong các sách:

  • Gladys Malvern, The Queen's Lady (1963), historical fiction for teen readers[17]
  • Jan Westcott, Set Her On A Throne (1972)
  • Frances Irwin, The White Pawn (1972)
  • Frances Irwin, The White Queen (1974), sequel to The White Pawn
  • Evelyn Hood, The Kingmaker’s Daughter (1974)
  • Hilda Brookman Stainer, The Kingmaker’s Daughter (1978)
  • Lesley J. Nickell, The White Queen (1978), reprinted in 2014 as "The White Queen of Middleham"
  • Maureen Peters, Beggar Maid, Queen (1980)
  • Philippa Wiat, The Kingmaker's Daughter (1989)
  • Jean Plaidy, The Reluctant Queen: The Story of Anne of York (1990)
  • Eleanor Mennim, Anne Neville, Queen of England (1999), a fictional biography
  • Anne O'Brien, The Virgin Widow (2010)
  • Philippa Gregory, The Kingmaker's Daughter (2012)
  • Julie May Ruddock, A Daughter of Warwick (2012)
  • Paula Simonds Zabka, Anne of Warwick The Last Plantagenet Queen (2012)
  • Liz Orwin, The Maid's Tale: Anne (2016)

Hoặc là một nhân vật thứ chính, trong các tác phẩm:

  • Olive Eckerson, The Golden Yoke (Coward-McCann, 1961)
  • Margaret Davidson, My Lords Richard (1979)
  • Rhoda Edwards, Fortune's Wheel (1978) and The Broken Sword (also titled "Some Touch of Pity", 1977)
  • Anne Powers, The Four Queens (1977) (also known as The Royal Consorts (1978) or Queen's Ransom (1986))
  • Sharon Kay Penman, The Sunne in Splendour (1982)
  • Paula Simonds Zabka, Desire the Kingdom (2002)
  • Sandra Worth's The Rose of York trilogy - Love and War (2003), Crown of Destiny (2006), and Fall From Grace (2007)
  • Sylvia Charlewwod, King Richard III & Anne Neville: their love story (2015)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă John A. Wagner. Encyclopedia of the Wars of the Roses, ABC-CLIO, 1 tháng 1 năm 2001. pg 171.
  2. ^ “King Richard III despised the solar eclipse for a very good reason”. Metro.uk. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2017. 
  3. ^ a ă â b Kendall P.M., Richard III, 1955. Reprinted: Kendall, Paul Murray (2002). Richard the Third. W. W. Norton. tr. 608. ISBN 978-0-393-00785-5. 
  4. ^ Baldwin, David (2012). Richard III. Amberley Publishing. tr. 288. ISBN 978-1445601823. 
  5. ^ Licence, Amy (2013). Anne Neville: Richard III's Tragic Queen. Amberley Publishing. tr. 63. ISBN 978-1-4456-1153-2.  Young aristocrats were often sent away to be raised in households of their intended future partners
  6. ^ Croyland Chronicle (pp. 469-70) Clarence "caused the damsel (Anne) to be concealed in order that it might not be known by his Brother where she was; as he was afraid of a division of the Earl's property, which he wished to come to himself alone in right of his wife, and not be obliged to share it with any other person." Richard however, "discovered the Young lady in the city of London disguised in the habit of a cookmaid; upon which he had her removed to the sanctuary of St. Martin's", as reported in Paul Murray Kendall, Richard III, 1955.
  7. ^ Cannon, John; Hargreaves, Anne (26 tháng 3 năm 2009). The Kings and Queens of Britain. OUP Oxford. tr. 246–. ISBN 978-0-19-158028-4. 
  8. ^ Marek, Miroslav. “Anjou 7”. Genealogy.euweb.cz. Truy cập ngày 8 tháng 10 năm 2016. [nguồn tự xuất bản][cần nguồn tốt hơn]
  9. ^ Blunt, John Henry (1875). Tewkesbury Abbey and its associations. London: Simpkin, Marshall, and Co. 
  10. ^ Chrimes, Stanley Bertram (1999). Henry VII. Yale University Press. tr. 248. ISBN 978-0-300-07883-1. 
  11. ^ “Westminster Abbey » Richard III”. Westminster-abbey.org. Truy cập ngày 8 tháng 10 năm 2016. 
  12. ^ Sutton, Anne F.; Hammond, P. W. (1983). The Coronation of Richard III: The Extant Documents. Alan Sutton. tr. 500. ISBN 978-0-904387-85-8. 
  13. ^ York City Records
  14. ^ Lewis, Matthew (15 tháng 8 năm 2015). The Wars of the Roses: The Key Players in the Struggle for Supremacy. Amberley Publishing Limited. tr. 64–. ISBN 978-1-4456-4636-7.  "On hearing the news of this, at Nottingham, where they were then residing, you might have seen his father and mother in a state almost bordering on madness, by reason of their sudden grief"
  15. ^ “Catalog of Solar Eclipses: 1401 to 1500”. Eclipse.gsfc.nasa.gov. Truy cập ngày 8 tháng 10 năm 2016. 
  16. ^ Michael Hicks, Anne Neville: Queen to Richard III, Tempus, 2006, p.196.
  17. ^ Mercy Pilkington. “Beebliome Develops Interactive History Novelizations for YA Readers”. goodereader.com. 
  • Michael Hicks, Anne Neville: Queen to Richard III, Tempus 2006.
  • Amy Licence, Anne Neville, Richard III's Tragic Queen, Amberley 2013