Lý Tú Thành

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Lý Tú Thành
Tiểu sử
Sinh

0 tháng 12, 1823(1823-12-00)

Nhà Thanhhuyện Đằng, Quảng Tây, Đại Thanh
Mất

1 tháng 5, 1864 (40 tuổi)

gần Tân Hương, Hà Nam, Đại Thanh
Binh nghiệp
Phục vụ Đại Thanh (đến 1849)
Thái Bình Thiên Quốc (đến 1862)
Năm tại ngũ 1848–1862
Cấp bậc Nguyên soái
Tham chiến

Mặt trận phía Đông

Mặt trận phía Tây

Khen thưởng Trung vương

Lý Tú Thành tiếng Trung: 李秀成; bính âm: Lǐ Xiùchéng; 1823 – ngày 7 tháng 8 năm 1864) là một tướng quân của Thái Bình Thiên Quốc. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Ông được biết đến với danh hiệu Trung Vương, Loyal King (忠王) lúc cuối đời.. Danh hiệu này được phong bởi vì ông từ chối hối lộ của tướng lĩnh Nhà Thanh nhằm giết Hồng Tú Toàn, nhà sáng lập và lãnh đạo cuộc khởi nghĩa. Là một vị tướng, ông dẫn dắt các lực lượng Thái Bình đạt được vô số chiến quả. Sau khi ông bị bắt và sự thất bại trọng trận chiến cuối cùng, tức là Trận chiến Nam Kinh lần 3 (1864), ông bị Tăng Quốc Phiên xử tử. Lý Tú Thành là nhà lãnh đạo quân sự quan trọng nhất của Thái Bình Thiên Quốc vào giai đoạn cuối.

Những chiến thắng vang dội chống lại quân đội Nhà Thanh[sửa | sửa mã nguồn]

Đại phá Đại doanh Giang Nam lần 2[sửa | sửa mã nguồn]

Đại doanh Giang Nam, (Army Group Jiangnan) (江南大營) là một doanh trại quân quan trọng của Nhà ThanhNam Kinh. Lý Tú Thành lãnh đạo các lực lượng công phá đại doanh trong một nỗ lực bao vây nhằm cắt viện, dứt đường vận lương để cô lập. Quân Thanh có 20 vạn quân (200,000) giao chiến với quân Thái Bình từ tháng 3 năm 1858, nhưng bị Lý Tú Thành đánh bại vào tháng 5 năm 1860. Sau cùng, Lý Tú Thành tiến hành chiếm đóng tất cả các quận huyện Jiangsu, ngoại trừ Thượng Hải chưa chiếm được.

Hai cuộc tấn công vào Thượng Hải[sửa | sửa mã nguồn]

Rời khỏi Tô Châu: Đáng tiếc[sửa | sửa mã nguồn]

Cung điện của Lý Tú Thành ở Tô Châu là một trong các di tích của phong trào Thái Bình Thiên Quốc còn tồn tại đến ngày nay. Tháng 7 năm 1863, Lý Tú Thành lệnh cho người con rể Đàm Thiệu Quang quản lý Tô Châu. Nhưng Lý Hồng Chương dẫn Hoài Quân kết hợp với Thường Thắng Quân, đạo quân được xây dựng bởi một sĩ quan Hoa Kỳ Frederick Townsend Ward, được chỉ huy bởi Charles George Gordon. Với sự trợ giúp này, Lý Hồng Chương giành được vô số thắng lợi dẫn đến sự thất thủ Tô Châu.

Trận chiến quyết định: Lãnh đạo phòng thủ Nam Kinh[sửa | sửa mã nguồn]

Chiang Donkey[sửa | sửa mã nguồn]

Tương Lư Tử (蔣驢子) là người trông ngựa của Lý Tú Thành. Before the fall of Nanjing after three months in 1864, Li Xiucheng took his wealth, including much treasure, to Chiang Donkey and asked Chiang to take it out of Nanjing quickly and wait for Li Xiucheng somewhere. Chiang promised and took treasure by 20 horses and cows car, but Li was executed at last. Thus, Chiang Donkey became rich in Nanjing after the civil war.

Văn tích[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Trung Vương Lý Tú Thành Tự thuật (Zhong Prince Li Xiucheng Describes Himself), (《忠王李秀成自述》), tiểu sử tự thuật của một vị vương Thái Bình Thiên Quốc ngay trước khi bị hành quyết. Dã sử nói Lý Tú Thành được chấp thuật tự tử bằng một thanh gươm bởi Tăng Quốc Phiên vì Tăng tôn trọng Lý. Thậm chí Lý Hồng Chương trong một bức thư trả lời Tăng Quốc Phiên sau khi đọc những lời tự thuật đã ca ngợi Lý Tú Thành là một anh hùng.

Thanh gươm của Lý Tú Thành[sửa | sửa mã nguồn]

Khi Lý Tú Thành rút quân khỏi Tô Châu, thanh gươm của ông, biểu tượng của quyền lực được trao cho người em Lý Thế Hiền. Lý Thế Hiền giữ nó nhưng cuối cùng để mất và bị lọt vào tay Charles George GordonLật Dương.

Khi Charles George Gordon trở về Anh quốc với thanh gươm này, ông ta trao nó cho người cháu trai của Nữ hoàng Victoria, chỉ huy quân đội Công tước Cambridge, (Duke of Cambridge). Người này sau đó trao lại thanh gươm cho một người cháu gái.

Ngày 30 tháng 8 năm 1961, một giáo sư lịch sử tại trường đại học Luân Đôn University of London phát hiện ra thanh gươm này. Ông ta rất xúc động và chắc chắn thanh gươm đã từng thuộc về nhà cách mạng vĩ đại Lý Tú Thành.

Năm 1981, thanh gươm này được trao về Trung Quốc và bảo tồn tại Nhà Bảo tàng Quốc gia.

Con cái[sửa | sửa mã nguồn]

Lý Tú Thành có con trai, trong đó có con trai thứ hai Lý Dung Phát (Trung văn giản thể: 李容髮; Trung văn phồn thể: 李容發; bính âm: Lǐ Róngfā) cũng là một tướng lĩnh kiệt xuất của Thái Bình Thiên Quốc. Ngoài ra ông có ba con gái, hai người trong số đó lấy tướng lĩnh quân Thái Bình là Đàm Thiệu Quang và Trần Bỉnh Văn.

Nhận định[sửa | sửa mã nguồn]

Quê ở huyện Đằng tỉnh Quảng Tây (cái huyện này có tới 2 ông lãnh tụ thiên tài lận, oách ghê. Ngọc Thành cũng ở đấy). Trung Vương của TBTQ, xuất thân từ một gia đình cố nông. Năm lên 8, nhờ có ông cậu nên được học 2 năm sau vì nhà nghèo nên phải bỏ học về nhà làm ruộng. Tháng 9 năm 1851 quân TB đi qua huyện Đằng LTT đưa cả nhà tham gia nghĩa quân. Sau khi quân TB chiếm được Nam Kinh, LTT được giao làm chỉ huy đệ tứ quân cánh phải. Đơn vị đệ tứ quân cánh phải gồm 1vạn tân binh của LTT được giao nhiệm vụ chốt phía ngoài TB môn. Cuối năm 1857 HTT phong cho TNT làm chủ tướng tiền quân, LTT là chủ tướng hậu quân, kiêm chủ trì quân vụ. Từ đó TNT và LTT trở thành 2 trụ cột của “hậu kỳ” TBTQ. Sau khi được giao giữ trọng trách, TNT chủ yếu làm nhiệm vụ tác chiến tiền phương còn LTT thì hoạt động ở chung quanh Thiên KInh và vùng Triết Giang , lo xây dựng căn cứ địa ở khu vực Đông NAm màu mỡ nhằm chi viện và bảo vệ TK. 1859 khi LTT chốt giữ Phố Khẩu phía bên sông đối diện TK thì TNT được phong làm Anh Vương còn LTT chưa được phong.Lúc ấy thái độ của Lí vẫn thản nhiên còn cấp dưới thì bàn tán xôn xao. Lí Chiêu Thọ là tên phản bội, hắn thừa cơ gây chuyện chia rẽ. Chiêu Thọ viết thư cho LTT khuyên nên đầu hàng Không ngờ sự việc lại đến tai Thiên Vương HTT làm cho ông ta nghi ngờ bèn hạ lệnh phong toả mặt sông, cắt đứt đường giao thông đề phòng LTT làm phản. LTT lâm vào cảnh bên trong thì bị nghi ngờ bên ngoài thì bị kẻ địch đe doạ. Tuy nhiên lập trường của LTT vẫn rất kiên định. Ông tiếo tục chiến đấu chống quân Thanh, cứ như vậy kéo dài hơn 10 ngày làm Thiên Vương rất cảm động, đích thân viết 4 chữ trên 1 tấm lụa vàng : Vạn cổ trung nghĩa để tặng cho LTT và phong làm Trung Vương. Sau khi An Khánh thất thủ, Anh Vương hi sinh, TBTQ bắt đầu thời kì cực kỳ khó khăn. “Ngôi nhà lớn sắp đổ, 1cột gỗ khó mà chống đỡ được” Tuy nhiên trong hoàn cảnh khó khăn đó 1 mình LTT đã ra sức phấn đấu chống đỡ giữ vững cuộc cách mạng tiếp tục được vài ba năm nữa. Sau khi rút khỏi Thượng Hải, LTT triệu tập hội nghị quân sự tại Tô Châu đưa quyết định đưa 30 vạn quân TB chia làm 3 hướng về cứu TK. Ngày 13/10 LTT đích thân chỉ huy quân chủ lực tấncông Vũ Hoa Đài là nơi Tương quân đóng chốt. Trong cuộc chiến đấu kéo dài hơn 40 ngày quân TB chia nhau luân phiên tác chiến đánh nhau suốt ngày đêm ko nghỉ, đánh cho Tương quân khiếp đảm. Tuy nhiên mặc dù quân TB hết sức dũng cảm Nhưng trên toàn bộ chiến trường họ lại ở vào thế bất lợi. Lúc đó quân tăng viện ko có luơng thực cũng hết, quần áo bông chống rét cũng ko vì vậy họ ko thể ko rút lui. Chẳng bao lâu, Tô Châu cũng bị bọn phản động trong ngoài cấu kết đánh chiếm. TK bị quân địch uy hiếp từ 2 bên sườn. Lương thực cạn kiệt, tình thế vô cùng nguy hiểm. LTT vẫn giữ vững danh hiệu Trung Vương gạt ngoài tai những lời khuyên răn, đàng hoàng trở về TK chỉ huy quân TB chiến đấu đẫm máu với kẻ thù. 19/7/1864 cuối cùng TK thất thủ. LTT bảo vệ ấu Thiên Vương phá vòng vây chạy ra ngoài Ông nhường ngựa của mình cho ấu TV. LTT ko may bị bắt tại dãy núi phía đông nam TK. T7/1864 LTT bị giết tại TK, lúc ấy ông 42 tuổi.

Nguồn[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

[1]