Lưỡng tính (hóa học)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search

Trong hóa học, một phân tử lưỡng tính là một phân tử có tính chất hóa học vừa cả của axítbazơ.[1] Nhiều kim loại (đồng, kẽm, thiếc, chì, nhôm, và berili) có dạng ôxít lưỡng tính. Sự lưỡng tính phụ thuộc vào trạng thái ôxy hóa của ôxít.

Ví dụ[sửa | sửa mã nguồn]

  • ZnO(kẽm ôxít) có axít tương ứng là H2ZnO2 và bazơ tương ứng là Zn(OH)2.
  • Al2O3(nhôm ôxít) có axít tương ứng là HAlO2 và bazơ tương ứng là Al(OH)3.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]