Lưỡng tính (hóa học)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trong hóa học, một phân tử lưỡng tính là một phân tử có tính chất hóa học vừa cả của axítbazơ.[1] Nhiều kim loại (đồng, kẽm, thiếc, chì, nhôm, và berili) có dạng ôxít lưỡng tính. Sự lưỡng tính phụ thuộc vào trạng thái ôxy hóa của ôxít.

Ví dụ[sửa | sửa mã nguồn]

  • ZnO(kẽm ôxít) có axít tương ứng là H2ZnO2 và bazơ tương ứng là Zn(OH)2.
  • Al2O3(nhôm ôxít) có axít tương ứng là HAlO2 và bazơ tương ứng là Al(OH)3.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]