Lịch sử Phật giáo ở Ấn Độ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tháp Mahabodhi, một Di sản thế giới của UNESCO, là một trong 4 thánh tích của Phật Thích-ca, nơi ông đã chứng đạo. Bảo tháp được vua Ấn Độ Ashoka xây vào thế kỷ thứ 3 TCN, và mang hình dáng hiện tại kể từ kỷ thứ 5 hoặc thế kỷ thứ 6 CN. Đây là một trong những ngôi chùa Phật giáo đầu tiên được xây dựng hoàn toàn bằng gạch, vẫn còn tồn tại ở Ấn Độ, từ cuối thời kỳ Gupta.[1]
Ngôi đền Mahabodhi Temple trước khi tu bổ, Bodh Gaya, 1780s'
Tượng Phật Thích-ca tại Bojjanakonda gần Anakapalle thuộc tỉnh Visakhapatnam
Khu tu hành cổ Phật giáo gần khu lưu niệm Dhamekh Stupa, Sarnath
Thờ cúng tại một trong các hang động Ellora.

Phật giáo là một tôn giáo thế giới, mà đã phát sinh trong và xung quanh vương quốc cổ Magadha (nay thuộc bang Bihar, Ấn Độ), và được dựa trên những lời dạy của Tất-đạt-đa Cồ-đàm (Siddhartha Gautama), người được coi là một ông "Phật" (người "thức tỉnh" [2]). Phật giáo đã lan truyền ra bên ngoài nước Magadha trong khi Đức Phật còn sống.

Dưới thời trị vì của vua Ashoka nhà Maurya – một Phật tử mộ đạo, cộng đồng Phật giáo chia thành hai nhánh: Đại chúng bộPhật giáo Nguyên thủy (Sthaviravāda). Hai nhánh này lại truyền bá ra khắp Ấn Độ và chia thành nhiều tiểu phái.[3] Trong thời hiện đại, hai chi nhánh lớn của Phật giáo còn tồn tại: Nam Tông (Theravada) ở Sri Lanka và Đông Nam Á, và Bắc Tông suốt dãy Himalaya và Đông Á.

Việc thực hành Phật giáo như là một tôn giáo riêng biệt và có tổ chức mất ảnh hưởng sau khi triều đại Gupta (khoảng thế kỷ thứ 7), và suy tàn từ nước nơi nó bắt nguồn trong thế kỷ khoảng 13, nhưng không phải không có để lại một tác động đáng kể. Thực hành Phật giáo phổ biến nhất và Phật giáo vẫn còn hiện diện lớn ở khu vực Himalaya như Sikkim, Ladakh, Arunachal Pradesh, các khu vực đồi núi Darjeeling ở Tây Bengal, khu vực Lahaul và Spiti vùng trên Himachal Pradesh. Những di tích cũng được tìm thấy ở Andhra Pradesh, nguồn gốc của Phật giáo Đại thừa [4]. Phật giáo đã xuất hiện trở lại ở Ấn Độ từ thế kỷ trước, do nó được theo bởi nhiều nhà trí thức Ấn Độ, qua sự di cư của những người Phật giáo lưu vong Tây Tạng, và việc đổi đạo tập thể của hàng trăm ngàn người Hindu Dalits.[5] Theo Thống kê dân số năm 2001, Phật tử chiếm khoảng 0,8% dân số Ấn Độ, hoặc 7.950.000 người.[6]

Tất-đạt-đa Cồ-đàm[sửa | sửa mã nguồn]

Đức Phật sinh ra ở Lâm-Tỳ-Ni ở đồng bằng miền Trung, thuộc Nepal, là con trai của Tịnh Phạn - thủ lĩnh dân Shakya tại Kapilvastu. Sau khi tu khổ hạnh và thiền định theo kiểu thực hành Samana, Đức Phật đã khám phá ra Trung đạo của Phật giáo, một con đường điều độ từ những thái cực của sự sa ngã và tự hành xác.

Tất-đạt-đa Cồ-đàm đạt được giác ngộ ngồi khi dưới một cây bồ đề, tại Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ. Tất-đạt-đa, từ đó về sau, được gọi là "người tự Giác Ngộ hoàn hảo", hay phật. Đức Phật đã được sự bảo trợ của nhà cai trị Magadha, vua Tần-bà-sa-la. Vị hoàng đế chấp nhận Phật giáo là đức tin cá nhân và cho phép thành lập "tịnh xá" phật giáo. Điều này cuối cùng dẫn đến việc thay đổi tên của toàn bộ vùng này thành Bihar.[7]

Tại khu vực bảo tồn nước công viên hưu gần Varanasi ở miền bắc Ấn Độ, Đức Phật bắt đầu những bài giảng đầu tiên, gọi là "Chuyển Pháp luân" cho nhóm năm người, mà trước đây ông đã tìm cách giác ngộ. Năm vị Tỳ-kheo đó trở thành năm đệ tử đầu tiên của ông và là hạt nhân đầu tiên của Tăng-già, một trong "Ba ngôi báu" hay Tam bảo, ba cơ sở chính của Phật giáo: Phật, Pháp, Tăng, tức là bậc giác ngộ, giáo pháp của bậc giác ngộ và những người bạn đồng học.

Trong những năm còn lại của cuộc đời mình, Đức Phật được cho là đã đi du lịch ở đồng bằng Bắc Ấn Độ sông Hằng và các vùng khác.

Đức Phật đạt được Niết Bàn tại Kushinagar.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ UNESCO World Heritage Centre. “Mahabodhi Temple Complex at Bodh Gaya”. Truy cập ngày 27 tháng 2 năm 2015. 
  2. ^ Monier-Williams, Monier. Dictionary of Sanskrit. OUP. 
  3. ^ Akira Hirakawa, Paul Groner, A history of Indian Buddhism: from Śākyamuni to early Mahāyāna. Reprint published by Motilal Banarsidass Publ., 1993, page 2.
  4. ^ Guang Xing. The Concept of the Buddha: Its Evolution from Early Buddhism to the Trikaya Theory. 2004. pp. 65–66 "Several scholars have suggested that the Prajñāpāramitā probably developed among the Mahasamghikas in Southern India, in the Andhra country, on the Krsna River."
  5. ^ The New York times guide to essential knowledge: a desk reference for the curious mind. Macmillan 2004, page 513.
  6. ^ Peter Harvey, An Introduction to Buddhism: Teachings, History and Practices, p. 400. Cambridge University Press, 2012, ISBN 978-052185-942-4
  7. ^ India by Stanley Wolpert (Page 32)