Nồi cơm điện

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Nồi cơm điện, có muỗng và chứa gạo chưa nấu chín

Nồi cơm điện là một thiết bị gia dụng tự động được thiết kế để nấu cơm bằng cách hấp hơi gạo. Nó có một nguồn nhiệt, một nồi nấu, và một thiết bị cảm ứng nhiệt. Thiết bị cảm ứng này đo nhiệt độ của nồi nấu và kiểm soát nhiệt lượng. Nồi cơm điện phức tạp có thể có nhiều cảm biến hơn và các thành phần khác, và có thể nấu đa chức năng.

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Nồi cơm điện có nguồn gốc từ Nhật Bản, với tên gốc là suihanki (炊飯器?).

Nguyên lý hoạt động cơ bản[sửa | sửa mã nguồn]

Nồi nấu được đổ đầy gạo và nước. Trong thời gian nấu, hỗn hợp nước và gạo được làm nóng với toàn bộ công suất. Nước đạt đến nhiệt độ 100 °C (212 °F); nó không thể nóng hơn nhiệt độ điểm sôi này (tất cả năng lượng dư sẽ chuyển hóa nước thành hơi). Vào cuối thời gian nấu sẽ không có nước còn lại nữa; hầu hết sẽ được gạo hấp thụ, và một phần nước đã bay hơi. Nồi tiếp tục được nung nóng, nhiệt độ bây giờ có thể vượt lên trên điểm sôi của nước; điều này làm cho cảm biến nhiệt thay đổi. Một số nồi cơm điện chuyển sang chế độ "hâm nóng" để tiết kiệm năng lượng, giữ cho gạo ở nhiệt độ an toàn ở khoảng 65 °C (150 °F); các nồi cơm điện có mô hình đơn giản hơn thì tắt điện nguồn.

Điều này có nghĩa rằng nếu cho thêm nhiều nước thì cơm sẽ nấu lâu hơn.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nakano, Yoshiko (2009), Where There Are Asians, There Are Rice Cookers: How 'National' Went Global via Hong Kong, Hong Kong University Press, ISBN 978-988-8028-08-5