Người đua diều

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
The Kite Runner
220px
First edition cover (US hardback)
Thông tin sách
Tác giảKhaled Hosseini
Minh họa bìaHoni Werner
Quốc giaUnited States
Ngôn ngữEnglish
Thể loại
Nhà xuất bảnRiverhead Books
Ngày phát hànhngày 29 tháng 5 năm 2003
Số trang371
ISBN1-57322-245-3
Số OCLC51615359

Người đua diều là một quyển tiểu thuyết đầu tay của nhà văn người Mỹ gốc Afganistan Khaled Hosseini.[1] Được Riverhead Books xuất bản năm 2003, Người đua diều xoay quanh câu chuyện về Amir, một cậu nhóc đến từ quận Wazir Akbar Khan của thủ đô Kabul. Đặt trong bối cảnh của vô số những sự kiện hỗn loạn khác nhau, tác phẩm kể về sự sụp đổ của chế độ quân chủ Afghanistan do sự can thiệp quân sự của Liên Xô, làn sóng di cư của những người tị nạn đến Pakistan và Hoa Kỳ, cũng như sự trỗi dậy của phiến quân Taliban

Đối với Hosseini, Người đua diều là một câu chuyện về mối quan hệ cha con, đồng thời nhấn mạnh khía cạnh gia đình, một yếu tố mà ông tiếp tục sử dụng trong các tác phẩm sau này của mình.[2] Tội lỗi và sự cứu chuộc là những chủ đề nổi bật xuyên suốt tác phẩm.[3] Điểm nhấn mấu chốt của tác phẩm đến từ sự kiện Hassan bị tấn công tình dục, sự kiện mà Amir bất lực hoàn toàn trong việc ngăn cản nó xảy ra. Đây cũng là lý do gây ra sự đổ vỡ của tình bạn giữa Amir và Hassan. Nửa sau của cuốn sách tập trung vào những nỗ lực của Amir nhằm chuộc lại sai lầm này bằng cách giải cứu cho con trai của Hassan vào hai thập niên sau đó.

Người đua diều trở thành sách bán chạy sau khi ấn bản bìa mềm của nó được xuất bản và phổ biến trong một số câu lạc bộ sách. Tác phẩm lọt vào danh sách bán chạy nhất trên tờ The New York Times trong hơn hai năm,[4] với hơn bảy triệu bản bán ra tại Hoa Kỳ.[5] Người đua diều nhận được các đánh giá nhìn chung tích cực, bất chấp một vài nội dung trong cốt truyện đã gây ra không ít tranh cãi ở Afghanistan. Tác phẩm được chuyển thể thành một số phiên bản khác nhau, bao gồm bộ phim cùng tên ra mắt năm 2007, một vài vở kịch và một cuốn tiểu thuyết hình ảnh. Bên cạnh đó, Người đua diều còn xuất hiện trong phiên bản sách nói nhiều CD.

Sáng tác và xuất bản[sửa | sửa mã nguồn]

Khaled Hosseini năm 2007

Khaled Hosseini từng là bác sĩ nội trú trong vài năm tại bệnh viện Kaiser ở Mountain View, California trước khi xuất bản Người đua diều.[3][6][7] Năm 1999, thông qua một bản tin, Hosseini biết được chính quyền Taliban đã ban bố lệnh cấm thả diều trên toàn cõi Afghanistan.[8] Đối với nhà văn này, lệnh cấm đó là một thứ gì đó khá tàn nhẫn.[9] Tin tức đã "khơi gợi lên một cảm xúc đặc biệt" với riêng cá nhân nhà văn này. Bởi lẽ, khi còn ở Afghanistan, tuổi thơ của ông gắn liền với môn thể thao này. Sau đó, ông bắt đầu phác thảo 25 trang truyện ngắn về hai cậu bé thả diều ở Kabul.[8] Hosseini gửi các bản thảo của mình đến hai tạp chí EsquireThe New Yorker. Đáng tiếc, cả hai đều không ưng ý với bản thảo đó.[9] Mãi đến tháng 3 năm 2001, sau một thời gian dài, Hosseini tình cờ tìm lại được bản thảo đó trong ga ra nhà mình. Theo lời mách bảo của một người bạn, ông bắt đầu mở rộng dung lượng của nó, với ý định biến bản thảo ban đầu thành một quyển tiểu thuyết.[8][9] Theo Hosseini, câu chuyện trở nên "đen tối" hơn nhiều so với dự định ban đầu của ông.[8] Cindy Spiegel, người phụ trách chỉnh sửa bản thảo, đã "giúp ông chỉnh lại một phần ba cuối cùng của bản thảo", điều mà cô mô tả rằng tương đối bình thường với những quyển tiểu thuyết đầu tay.[9]

Cũng giống như những tác phẩm sau này của Hosseini, Người đua diều là câu chuyện về nhiều thế hệ khác nhau trong cùng một thời kỳ, đồng thời tập trung vào mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái.[2] Hosseini ban đầu không định nhấn mạnh vào mối quan hệ này mà thay vào đó, nó hình thành trong quá trình ông xây dựng cốt truyện.[2] Sau này, nhà văn tiết lộ ông thường xây dựng các tình tiết truyện dựa vào những bức tranh mà chính ông vẽ nên về các tình tiết ấy.[7] Chẳng hạn, Hosseini sẽ chẳng bao giờ có thể trở thành anh em ruột nếu không có những "nét vẽ nguệch ngoạc" của ông.[7]

Tương tự như nhân vật chính Amir trong truyện, Hosseini sinh ra ở mảnh đất Afghanistan và rời quê hương khi còn trẻ, mãi cho đến năm 2003 mới trở lại quê nhà.[10] Do đó, ông thường bị đặt câu hỏi về việc có những khía cạnh mang tính tự truyện nào liên quan đến cuộc đời ông trong quyển sách hay không.[9] Đáp lại nghi vấn này, Hosseini cho biết: "Khi tôi nói một vài điểm trong nhân vật đó là tôi thì mọi người có vẻ không hài lòng. Những điểm tương đồng là khá rõ ràng, nhưng... tôi đã để lại một vài thứ mơ hồ vì tôi muốn khiến các câu lạc bộ sách phát điên".[9] Bên cạnh đó, việc rời khỏi quê hương vào thời điểm Afghanistan bị Liên Xô xâm lược, nhà văn cũng cảm thấy chút gì đó tội lỗi vì là những người sống sót. Ông nói: "Bất cứ khi nào lướt qua những trang sách về Afghanistan, phản ứng của tôi luôn nhuốm màu cảm giác tội lỗi. Nhiều người bạn thời thơ ấu của tôi đã phải trải qua một giai đoạn rất khó khăn. Trong khi đó, một số anh em họ hàng của chúng tôi đã chết. Một người chết trong một chiếc xe tải chở nhiên liệu khi cố gắng trốn thoát khỏi Afghanistan [một sự việc mà Hosseini hư cấu trong tác phẩm].Hãy nói về cảm giác tội lỗi. Đó là một trong những đứa trẻ mà tôi cùng lớn lên và cùng nhau thả diều. Bố nó đã bị bắn".[2][11] Bất chấp những điều này, Hosseini vẫn khẳng định rằng tác phẩm của ông hoàn toàn là hư cấu.[8] Sau này, trong quyển tiểu thuyết thứ hai mang tên Ngàn mặt trời rực rỡ, nhà văn tỏ ra vui mừng vì những nhân vật chính đều là nữ. Bởi lẽ, đấy là cách tốt nhất để "đặt dấu chấm hết cho những nghi hoặc về tự truyện một lần và mãi mãi".[9]

Riverhead Books xuất bản tiểu thuyết Người đua diều bằng việc đặt in 50.000 bản bìa cứng.[9][12] Ấn bản bìa cứng ra mắt độc giả vào ngày 29 tháng 5 năm 2003 và ấn bản bìa mềm được phát hành một năm sau đó.[9][13] Hosseini quyết định từ bỏ một năm hành nghề y, dành trọn thời gian đó cho việc quảng bá tác phẩm, ký tặng cho các bản sao và có nhiều cuộc diễn thuyết khác nhau, cũng như gây quỹ cho các hoạt động ở quê nhà.[9] Tuy được phát hành lần đầu bằng tiếng Anh, nhưng sau đó Người đua diều đã được dịch sang 42 ngôn ngữ, đồng thời có mặt tại 38 quốc gia trên toàn thế giới.[14] Năm 2013, Riverhead cho ra mắt ấn bản đặc biệt nhân dịp 10 năm phát hành. Phiên bản này có viền ngoài màu vàng, đi kèm với lời tựa do chính tay Hosseini viết ra.[15] Ngày 21 tháng 5 cùng năm, Khaled Hosseini cho xuất bản một quyển tiểu thuyết khác mang tên Và rồi núi vọng.

Cốt truyện[sửa | sửa mã nguồn]

Phần 1[sửa | sửa mã nguồn]

Wazir Akbar Khan neighborhood in Kabul, setting of Part I

Câu chuyện bắt đầu với hai cậu bé Amir và Hassan. Amir là một cậu trai giàu có người Pashtun, trong khi Hassan mang dòng máu Hazara. Bố cậu là Ali, người ở của bố Amir. Hai đứa trẻ dành cả ngày chơi đấu diều trong những ngõ ngách của thành phố Kabul thuở còn yên bình. Đấu diều là cách để hai đứa trẻ thoát khỏi thực tại khủng khiếp bủa vây lấy chúng. Hassan là một người "đua diều" tài giỏi, vì không cần dõi theo con diều thì cậu cũng có thể biết rõ nơi chúng sẽ rơi xuống. Cả hai có điểm chung là đều không có mẹ. Mẹ của Amir mất lúc sinh ra cậu, trong khi mẹ của Hassan, bà Sanaubar đã bỏ hai bố con Ali để chạy theo những thú vui hoan lạc. Bố của Amir là một thương nhân giàu có, người mà cậu thường trìu mến gọi bằng cái tên Baba. Ông dành tình thương cho cả Amir lẫn Hassan. Bất chấp sự khó chịu của đứa con trai, Baba vẫn luôn mua tặng Hassan những món quà tương tự như những thứ ông dành tặng con trai mình. Thậm chí, ông còn chi tiền để Hassan phẫu thuật chữa bệnh môi hẻ cho cậu. Trái với Hassan, Baba thường khá nghiêm khắc với Amir, đồng thời coi cậu là một kẻ nhu nhược, yếu đuối. Thậm chí, khi Amir phàn nàn về Hassan với Baba, ông thậm chí còn dọa sẽ trừng phạt cậu. Trong khi đó, Amir lại tìm thấy một hình tượng người cha đích thực nơi người cậu của mình, Rahim Khan. Ông là người hiểu và ủng hộ sở thích viết lách của cậu, bất chấp việc Baba coi đó là một thứ sở thích dành cho lũ đàn bà. Trong một khoảnh khắc hiếm hoi khi Amir ngồi trên lòng Baba, cậu đã hỏi ông lý do ông uống rượu, vì ở trường, cậu được các giáo sĩ giảng giải rằng đối với đạo Hồi, điều đó bị cấm. Ông tâm sự rằng bọn giáo sĩ là những kẻ đạo đức giả. Ông cũng nói với Amir rằng tội lỗi lớn nhất của loài người là ăn cắp, cũng như cho cậu biết trong cuộc sống, có nhiều dạng ăn cắp khác nhau.

Assef là một cậu bé ưa bạo lực, thường hay trêu chọc Amir vì cậu chơi thân với Hassan. Bởi lẽ, theo Assef, Hassan là người Hazara, một chủng tộc hạ đẳng thuộc về vùng núi Hazarajat. Assef mang nửa dòng máu Pashtun. Vì mẹ là người Đức nên Assef thừa hưởng nét đặc trưng tóc hung, mắt xanh. Một ngày nọ, Assef định tấn công Amir bằng nắm đấm thép không gỉ mà cậu luôn mang theo bên người. May mắn cho Amir là Hassan đã bảo vệ cậu, đồng thời dọa sẽ bắn mù mắt Assef bằng một chiếc ná cao su. Trước khi bỏ đi, Assef thề sẽ trả mối nhục này.

Mùa đông năm 1975, Amir giành chiến thắng trong cuộc thi đua diều tổ chức ở khu vực. Vì chiến thắng này, cậu nhận được sự tôn trọng rất lớn từ Baba. Hassan quyết định chạy đi lấy con diều bị đứt của kẻ thua cuộc về cho Amir. "Vì cậu, cả ngàn lần rồi", Hassan nói trước khi rời đi. Tuy nhiên, sau khi tìm được con diều, cậu bị Assef phục kích và yêu cầu giao con diều ra. Hassan không đồng ý và bị Assef đánh tơi tả rồi hiếp dâm. Amir đứng bên ngoài, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy nhưng vì sự nhút nhát của mình, cậu quyết định không can dự vào. Cậu cho rằng nếu không mang được con diều của kẻ thua cuộc về nhà, mức độ tự hào mà Baba dành cho cậu sẽ suy giảm. Hành động đó khiến Amir cảm thấy tội lỗi nhưng cảm giác hủy hoại những kỳ vọng mà Baba dành cho mình đã lấn át cảm giác đó của cậu, khiến cậu giữ yên lặng về vụ việc. Sau chuyện đó, Amir cố ý lánh mặt Hassan. Tội lỗi khiến cậu không muốn gặp mặt Hassan nữa. Từ đó, tinh thần và sức khỏe của Hassan bắt đầu trở nên xấu đi.

Một thời gian sau, Amir bắt đầu nghĩ đến việc đuổi Hassan đi để tâm hồn mình thanh thản hơn. Vì lẽ đó, cậu giở thủ đoạn bỏ chiếc đồng hồ, món quà nhân dịp sinh nhật của mình xuống dưới tấm đệm của Hassan, dụng ý bắt Baba phải đuổi cậu. Thay vì minh oan cho mình, lặng lẽ nhận lỗi trước Baba. Bất chấp Baba luôn có niềm tin rằng "không có hành động nào tồi bại hơn ăn cắp", nhưng ông lại tha lỗi cho Hassan. Sau đó, Ali và Hassan quyết định rời khỏi biệt thự của Baba, mặc kệ ông hết lời can ngăn. Bởi lẽ, Hassan đã kể cho Ali điều xảy ra với cậu. Việc Hassan rời đi khiến Amir được tự do, thoát khỏi những ám ảnh về sự phản bội và sự hèn nhát. Tuy nhiên, bóng tối về sự việc lần đó vẫn mãi đeo bám cậu cho đến những năm sau này.

Phần 2[sửa | sửa mã nguồn]

Năm năm sau sự kiện năm 1975, quân đội Liên Xô tấn công Afghanistan. Baba và Amir phải bỏ chạy tới Peshawar, Pakistan rồi từ đó chuyển đến thành phố Fremont, bang California, Hoa Kỳ. Tại đó, hai bố con sống trong một căn hộ tồi tàn. Baba bắt đầu công việc làm thêm tại một trạm xăng, còn Amir thì đi học. Sau khi tốt nghiệp trung học, Amir đăng ký vào trường Đại học Công lập San Jose, chuyên ngành văn học, với mong muốn cải thiện khả năng viết lách. Mỗi chủ nhật, hai bố con kiếm thêm thu nhập bằng việc bán các món hàng tại khu chợ dành cho người Afghanistan ở San Jose. Tại đó, Amir gặp một cô gái tị nạn người Afghanistan tên là Soraya Taheri và gia đình cô. Không lâu sau đó, Baba được chẩn đoán mắc bệnh ung thư. Trong những ngày tháng cuối đời, ông kịp hoàn thành tâm nguyện cho cậu con trai khi hỏi cưới bố của Soraya. Hai người cưới nhau sau đó. Sau khi Baba mất. Amir và Soraya có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, bất chấp việc hai người không thể có con dù đã thử nhiều cách khác nhau.

Amir trở nên thành công với sự nghiệp là một tiểu thuyết gia. Mười lăm năm sau ngày hai vợ chồng Amir kết hôn, anh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ người chú Rahim Khan năm nào. Bất chấp bệnh tật đang giết dần giết mòn mình, ông cũng muốn gặp lại Amir tại Peshawar. Ông nhủ thầm với người cháu: "Luôn có một con đường để tốt lành trở lại".

Part III[sửa | sửa mã nguồn]

From Rahim Khan, Amir learns that Hassan and Ali are both dead. Ali was killed by a land mine. Hassan and his wife were killed after Hassan refused to allow the Taliban to confiscate Baba and Amir's house in Kabul. Rahim Khan further reveals that Ali was sterile and was not Hassan's biological father. Hassan was actually the son of Sanaubar and Baba, making him Amir's half brother. Finally, Khan tells Amir that the reason he has called Amir to Pakistan is to ask him to rescue Hassan's son, Sohrab, from an orphanage in Kabul.

Amir searches for Sohrab, accompanied by Farid, an Afghan taxi driver and veteran of the war with the Soviets. They learn that a Taliban official comes to the orphanage often, brings cash, and usually takes a girl away with him. Occasionally he chooses a boy, recently Sohrab. The orphanage director tells Amir how to find the official, and Farid secures an appointment at his home by claiming to have "personal business" with him.

Amir meets the Taliban leader, who reveals himself as Assef. Sohrab is being kept at Assef's house as a dancing boy. Assef agrees to relinquish him if Amir can beat him in a fight. Assef then badly beats Amir, breaking several bones, until Sohrab uses a slingshot to fire a brass ball into Assef's left eye. Sohrab helps Amir out of the house, where he passes out and wakes up in a hospital.

Amir tells Sohrab of his plans to take him back to America and possibly adopt him. However, American authorities demand evidence of Sohrab's orphan status. Amir tells Sohrab that he may have to go back to the orphanage for a little while as they have encountered a problem in the adoption process, and Sohrab, terrified about returning to the orphanage, attempts suicide. Amir eventually manages to take him back to the United States. After his adoption, Sohrab refuses to interact with Amir or Soraya until Amir reminisces about Hassan and kites and shows off some of Hassan's tricks. In the end, Sohrab only gives a lopsided smile, but Amir takes it with all his heart as he runs the kite for Sohrab, saying, "For you, a thousand times over."

Characters[sửa | sửa mã nguồn]

  • Amir (named Amir Qadiri in 2007 film adaptation, surname is not given in book) is the protagonist and narrator of the novel. Khaled Hosseini acknowledged that the character is "an unlikable coward who failed to come to the aid of his best friend" for much of the duration of the story; consequently, Hosseini chose to create sympathy for Amir through circumstances rather than the personality he was given until the last third of the book.[16] Born into a Pashtun family in 1963, his mother died while giving birth to him. As a child, he enjoys storytelling and is encouraged by Rahim Khan to become a well-known writer. At age 18, he and his father flee to America following the Soviet Military invasion of Afghanistan, where he pursues his dream of being a writer.
  • Hassan is Amir's closest childhood friend. He is described as having a China doll face, green eyes, and a harelip. Hosseini regards him as a flat character in terms of development; he is "a lovely guy and you root for him and you love him but he's not complicated".[17]
  • Assef is the main antagonist of the novel. He is the son of a Pashtun father and a German mother, and believes that Pashtuns are superior to Hazaras, although he himself is not a full Pashtun. As a teenager, he is a neighborhood bully and is enamored with Hitler and Nazism. He is described as a "sociopath" by Amir. He rapes Hassan to get revenge on Amir. As an adult, he joins the Taliban and sexually abuses Hassan's son, Sohrab and other children of Sohrab's orphanage.
  • Baba is Amir's father and a wealthy businessman who aids the community by establishing businesses for others and building a new orphanage. He is the biological father of Hassan, a fact he hides from both of his children, and seems to favor him over Amir. Baba does not endorse the extremist religious views of the clerics at Amir's school. After fleeing to America, he works at a gas station. He dies from cancer in 1987, shortly after Amir and Soraya's wedding.
  • Ali is Baba's servant, an Hazara believed to be Hassan's father. He was adopted as a child by Baba's father after his parents were killed by a drunk driver. Before the events of the novel, Ali had been struck with polio, rendering his right leg useless. Because of this, Ali is constantly tormented by children in the town. He is later killed by a land mine in Hazarajat.
  • Rahim Khan is Baba's loyal friend and business partner.
  • Soraya is a young Afghan woman whom Amir meets and marries in the United States. Hosseini originally scripted the character as an American woman, but he later agreed to rewrite her as an Afghan immigrant after his editor did not find her background believable for her role in the story.[18] The change resulted in an extensive revision of Part III.[18] In the final draft, Soraya lives with her parents, Afghan general Taheri and his wife, and wants to become an English teacher. Before meeting Amir, she ran away with an Afghan boyfriend in Virginia, which, according to Afghan culture, made her unsuitable for marriage. Because Amir is unwilling to confront his own past actions, he admires Soraya for her courage in admitting to, and moving beyond, her past mistakes.
  • Sohrab is the son of Hassan.
  • Sanaubar is Ali's wife and the mother of Hassan. Shortly after Hassan's birth, she runs away from home and joins a group of traveling dancers. She later returns to Hassan in his adulthood. To make up for her neglect, she provides a grandmother figure for Sohrab, Hassan's son.
  • Farid is a taxi driver who is initially abrasive toward Amir, but later befriends him. Two of Farid's seven children were killed by a land mine, a disaster which mutilated three fingers on his left hand and also took some of his toes. After spending a night with Farid's brother's impoverished family, Amir hides a bundle of money under the mattress to help them.
  • General Taheri
  • Jamila Taheri
  • Khanum Taheri

Themes[sửa | sửa mã nguồn]

Because its themes of friendship, betrayal, guilt, redemption and the uneasy love between fathers and sons are universal themes, and not specifically Afghan, the book has been able to reach across cultural, racial, religious and gender gaps to resonate with readers of varying backgrounds.

— Khaled Hosseini, 2005[3]

The whole story’s theme revolves around this piece of advice given by Baba to Amir, “When you kill a man, you steal a life,” Baba said. “You steal his wife’s right to a husband, rob his children of a father. When you tell a lie, you steal someone’s right to the truth. When you cheat, you steal the right to fairness.” In one way or another, all the characters involved have committed these offending crimes. Questioning to what extent Baba himself was able to keep up with his advice, to question whether he was harsh on Amir just because he hated himself for what he did, and ultimately the story ends with poor Hassan being the victim, Baba dying of guilt and an unresolved problem that Amir later discovers to pay the price and make things right again.

Khaled Hosseini identifies a number of themes that appear in The Kite Runner, but reviewers have focused on guilt and redemption.[9][11][19] As a child, Amir fails to save Hassan in an act of cowardice and afterwards suffers from an all-consuming guilt. Even after leaving the country, moving to America, marrying, and becoming a successful writer, he is unable to forget the incident. Hassan is "the all-sacrificing Christ-figure, the one who, even in death, calls Amir to redemption".[19] Following Hassan's death at the hands of the Taliban, Amir begins to redeem himself through the rescue of Hassan's son, Sohrab.[20] Hosseini draws parallels during the search for Sohrab to create an impression of poetic justice; for example, Amir sustains a split lip after being severely beaten, similar to Hassan's harelip.[20] Despite this, some critics questioned whether the protagonist had fully redeemed himself.[21]

Amir's motivation for the childhood betrayal is rooted in his insecurities regarding his relationship with his father.[22] The relationship between parents and their children features prominently in the novel, and in an interview, Hosseini elaborated:

Both [The Kite Runner and A Thousand Splendid Suns] are multigenerational, and so the relationship between parent and child, with all of its manifest complexities and contradictions, is a prominent theme. I did not intend this, but I am keenly interested, it appears, in the way parents and children love, disappoint, and in the end honor each other. In one way, the two novels are corollaries: The Kite Runner was a father-son story, and A Thousand Splendid Suns can be seen as a mother-daughter story.[2]

When adapting The Kite Runner for the theatre, Director Eric Rose stated that he was drawn into the narrative by the "themes of betraying your best friend for the love of your father", which he compared to Shakespearean literature.[23] Throughout the story, Amir craves his father's affection;[22] his father, in turn, loves Amir but favors Hassan,[20] going as far as to pay for plastic surgery to repair the latter's cleft lip.[24]

Critical reception[sửa | sửa mã nguồn]

General[sửa | sửa mã nguồn]

First Lady Laura Bush with Khaled Hosseini (first and second to the left); Bush praised The Kite Runner as "really great".[25]

In the first two years following its publication, over 70,000 hardback copies of The Kite Runner were sold along with 1,250,000 paperback copies.[3] Though the book sold well in hardback, "Kite Runner's popularity didn't really begin to soar until [2004] when the paperback edition came out, which is when book clubs began picking it up."[9] It started appearing on best seller lists in September 2004 and became a New York Times bestseller in March 2005,[3] maintaining its place on the list for two years.[4] By the publication of Khaled Hosseini's third novel in 2013, over seven million copies had been sold in the United States.[5] The book received the South African Boeke Prize in 2004. It was voted the Reading Group Book of the Year for 2006 and 2007 and headed a list of 60 titles submitted by entrants to the Penguin/Orange Reading Group prize (UK).[26][27]

Critically, the book was well-received, albeit controversial. Erika Milvy from Salon praised it as "beautifully written, startling and heart wrenching".[28] Tony Sims from Wired Magazine wrote that the book "reveals the beauty and agony of a tormented nation as it tells the story of an improbable friendship between two boys from opposite ends of society, and of the troubled but enduring relationship between a father and a son".[29] Amelia Hill of The Observer opined, "The Kite Runner is the shattering first novel by Khaled Hosseini" that "is simultaneously devastating and inspiring."[22] A similarly favourable review was printed in Publishers Weekly.[13] Marketing director Melissa Mytinger remarked, "It's simply an excellent story. Much of it based in a world we don't know, a world we're barely beginning to know. Well-written, published at the 'right time' by an author who is both charming and thoughtful in his personal appearances for the book."[3] Indian-American actor Aasif Mandvi agreed that the book was "amazing storytelling. ... It's about human beings. It's about redemption, and redemption is a powerful theme."[9] First Lady Laura Bush commended the story as "really great".[25] Said Tayeb Jawad, the 19th Afghan ambassador to the United States, publicly endorsed The Kite Runner, saying that the book would help the American public to better understand Afghan society and culture.[9]

Edward Hower from The New York Times analyzed the portrayal of Afghanistan before and after the Taliban:

Hosseini's depiction of pre-revolutionary Afghanistan is rich in warmth and humour but also tense with the friction between the nation's different ethnic groups. Amir's father, or Baba, personifies all that is reckless, courageous and arrogant in his dominant Pashtun tribe ... The novel's canvas turns dark when Hosseini describes the suffering of his country under the tyranny of the Taliban, whom Amir encounters when he finally returns home, hoping to help Hassan and his family. The final third of the book is full of haunting images: a man, desperate to feed his children, trying to sell his artificial leg in the market; an adulterous couple stoned to death in a stadium during the halftime of a football match; a rouged young boy forced into prostitution, dancing the sort of steps once performed by an organ grinder's monkey.[24]

Meghan O'Rouke, Slate Magazine's culture critic and advisory editor, ultimately found The Kite Runner mediocre, writing, "This is a novel simultaneously striving to deliver a large-scale informative portrait and to stage a small-scale redemptive drama, but its therapeutic allegory of recovery can only undermine its realist ambitions. People experience their lives against the backdrop of their culture, and while Hosseini wisely steers clear of merely exoticizing Afghanistan as a monolithically foreign place, he does so much work to make his novel emotionally accessible to the American reader that there is almost no room, in the end, for us to consider for long what might differentiate Afghans and Americans."[25] Sarah Smith from The Guardian thought the novel started out well but began to falter towards the end. She felt that Hosseini was too focused on fully redeeming the protagonist in Part III and in doing so created too many unrealistic coincidences that allowed Amir the opportunity to undo his past wrongs.[20]

Controversies[sửa | sửa mã nguồn]

The American Library Association reported that The Kite Runner was one of its most-challenged books of 2008, with multiple attempts to remove it from libraries due to its "offensive language, sexually explicit [content], and unsuit[ability for] age group."[30] Afghan American readers were particularly hostile towards the depiction of Pashtuns as oppressors and Hazaras as the oppressed.[11] Hosseini responded in an interview, "They never say I am speaking about things that are untrue. Their beef is, 'Why do you have to talk about these things and embarrass us? Don't you love your country?'"[11]

The film generated more controversy through the 30-second rape scene, with threats made against the child actors, who originated from Afghanistan.[28] Zekeria Ebrahimi, the 12-year-old actor who portrayed Amir, had to be removed from school after his Hazara classmates threatened to kill him,[31] and Paramount Pictures was eventually forced to relocate three of the children to the United Arab Emirates.[28] Afghanistan's Ministry of Culture banned the film from distribution in cinemas or DVD stores, citing the possibility that the movie's ethnically charged rape scene could incite racial violence within Afghanistan.[32]

Adaptations[sửa | sửa mã nguồn]

Film[sửa | sửa mã nguồn]

Khaled Hosseini with actors of The Kite Runner, Bahram and Elham Ehsas

Four years after its publication, The Kite Runner was adapted as a motion picture starring Khalid Abdalla as Amir, Homayoun Ershadi as Baba, and Ahmad Khan Mahmoodzada as Hassan. It was initially scheduled to premiere in November 2007, but the release date was pushed back six weeks to evacuate the Afghan child stars from the country after they received death threats.[33] Directed by Marc Forster and with a screenplay by David Benioff, the movie won numerous awards and was nominated for an Academy Award, the BAFTA Film Award, and the Critics Choice Award in 2008.[34] While reviews were generally positive, with Entertainment Weekly deeming the final product "pretty good",[35] the depiction of ethnic tensions and the controversial rape scene drew outrage in Afghanistan.[33] Hangama Anwari, the child rights commissioner for the Afghanistan Independent Human Rights Commission, commented, "They should not play around with the lives and security of people. The Hazara people will take it as an insult."[33]

Hosseini was surprised by the extent of the controversy caused by the rape scene and said that Afghan actors would not have been cast had studios known that their lives would be threatened.[28] He believed that the scene was necessary to "maintain the integrity" of the story, as a physical assault by itself would not have affected the audience as much.[28]

Other[sửa | sửa mã nguồn]

The novel was first adapted to the stage in March 2007 by Bay Area playwright Matthew Spangler where it was performed at San Jose State University.[36] Two years later, David Ira Goldstein, artistic director of Arizona Theater Company, organized for it to be performed at San Jose Repertory Theatre. The play was produced at Arizona Theatre Company in 2009, Actor's Theatre of Louisville and Cleveland Play House in 2010, and The New Repertory Theatre of Watertown, Massachusetts in 2012. The theatre adaption premiered in Canada as a co-production between Theatre Calgary and the Citadel Theatre in January 2013. In April 2013, the play premiered in Europe at the Nottingham Playhouse, with Ben Turner acting in the lead role.[37]

Hosseini was approached by Piemme, his Italian publisher, about converting The Kite Runner to a graphic novel in 2011. Having been "a fan of comic books since childhood", he was open to the idea, believing that The Kite Runner was a good candidate to be presented in a visual format.[29] Fabio Celoni provided the illustrations for the project and regularly updated Hosseini on his progress before its release in September of that year.[29] The latter was pleased with the final product and said, "I believe Fabio Celoni's work vividly brings to life not only the mountains, the bazaars, the city of Kabul and its kite-dotted skies, but also the many struggles, conflicts, and emotional highs and lows of Amir's journey."[29]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Noor, R.; Hosseini, Khaled (September–December 2004). “The Kite Runner”. World Literature Today. 78 (3/4): 148. doi:10.2307/40158636.
  2. ^ a ă â b c “An interview with Khaled Hosseini”. Book Browse. 2007. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2013.
  3. ^ a ă â b c d Guthmann, Edward (ngày 14 tháng 3 năm 2005). “Before 'The Kite Runner,' Khaled Hosseini had never written a novel. But with word of mouth, book sales have taken off”. San Francisco Chronicle. Truy cập ngày 30 tháng 7 năm 2013.
  4. ^ a ă Italie, Hillel (ngày 29 tháng 10 năm 2012). 'Kite Runner' author to debut new novel next year”. NBC News. Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 12 năm 2013. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2013.
  5. ^ a ă “Siblings' Separation Haunts In 'Kite Runner' Author's Latest”. NPR. ngày 19 tháng 5 năm 2013. Truy cập ngày 3 tháng 8 năm 2013.
  6. ^ Jain, Saudamini (ngày 24 tháng 5 năm 2013). “COVER STORY: the Afghan story teller Khaled Hosseini”. Hindustan Times. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 3 năm 2014. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2013.
  7. ^ a ă â Miller, David (ngày 7 tháng 6 năm 2013). “Khaled Hosseni author of Kite Runner talks about his mistress: Writing”. Loveland Magazine. Bản gốc lưu trữ ngày 31 tháng 8 năm 2013. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2013.
  8. ^ a ă â b c 'Kite Runner' Author On His Childhood, His Writing, And The Plight Of Afghan Refugees”. Radio Free Europe. ngày 21 tháng 6 năm 2012. Truy cập ngày 30 tháng 7 năm 2013.
  9. ^ a ă â b c d đ e ê g h i k l Wilson, Craig (ngày 18 tháng 4 năm 2005). 'Kite Runner' catches the wind”. USA Today. Truy cập ngày 30 tháng 7 năm 2013.
  10. ^ Grossman, Lev (ngày 17 tháng 5 năm 2007). “The Kite Runner Author Returns Home”. Time Magazine. Truy cập ngày 30 tháng 7 năm 2013.
  11. ^ a ă â b Young, Lucie (ngày 19 tháng 5 năm 2007). “Despair in Kabul”. Telegraph.co.uk. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2013.
  12. ^ Mehta, Monica (ngày 6 tháng 6 năm 2003). “The Kite Runner”. Entertainment Weekly. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2013.
  13. ^ a ă “The Kite Runner”. Publishers Weekly. ngày 12 tháng 5 năm 2003. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  14. ^ Tonkin, Boyd (ngày 28 tháng 2 năm 2008). “Is the Arab world ready for a literary revolution?”. The Independent. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2013.
  15. ^ Deutsch, Lindsay (ngày 28 tháng 2 năm 2013). “Book Buzz: 'Kite Runner' celebrates 10th anniversary”. USA Today. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2013.
  16. ^ Kakutani, Michiko (ngày 29 tháng 5 năm 2007). “A Woman's Lot in Kabul, Lower Than a House Cat's”. The New York Times. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2013.
  17. ^ Hoby, Hermione (ngày 31 tháng 5 năm 2013). “Khaled Hosseini: 'If I could go back now, I'd take The Kite Runner apart'. The Guardian. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  18. ^ a ă Wyatt, Edward (ngày 15 tháng 12 năm 2004). “Wrenching Tale by an Afghan Immigrant Strikes a Chord”. The New York Times. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2013.
  19. ^ a ă Rankin-Brown, Maria (ngày 7 tháng 1 năm 2008). “The Kite Runner: Is Redemption Truly Free?”. Spectrum Magazine. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  20. ^ a ă â b Smith, Sarah (ngày 3 tháng 10 năm 2003). “From harelip to split lip”. The Guardian. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  21. ^ Thompson, Harvey (ngày 25 tháng 3 năm 2008). “The Kite Runner: the Afghan tragedy goes unexplained”. WSWS. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  22. ^ a ă â Hill, Amelia (ngày 6 tháng 9 năm 2003). “An Afghan hounded by his past”. The Guardian. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2013.
  23. ^ Roe, John (ngày 4 tháng 2 năm 2013). “The Kite Runner”. Calgary Herald. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  24. ^ a ă Hower, Edward (ngày 3 tháng 8 năm 2003). “The Servant”. The New York Times. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  25. ^ a ă â O'Rourke, Meghan (ngày 25 tháng 7 năm 2005). “Do I really have to read 'The Kite Runner'?”. Slate Magazine. Truy cập ngày 30 tháng 7 năm 2013.
  26. ^ Lea, Richard (ngày 7 tháng 8 năm 2006). “Word-of-mouth success gets reading group vote”. The Guardian. Guardian News and Media Limited. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2013.
  27. ^ Pauli, Michelle (ngày 15 tháng 8 năm 2007). “Kite Runner is reading group favourite for second year running”. guardian.co.uk. London. Truy cập ngày 23 tháng 4 năm 2009.
  28. ^ a ă â b c Milvy, Erika (ngày 9 tháng 12 năm 2007). “The "Kite Runner" controversy”. Salon. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2013.
  29. ^ a ă â b Sims, Tony (ngày 30 tháng 9 năm 2011). “GeekDad Interview: Khaled Hosseini, Author of The Kite Runner. Wired. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2013.
  30. ^ “Top ten most frequently challenged books of 2008, by ALA Office of Intellectual Freedom”. ALA Issues and Advocacy. Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 10 năm 2009. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2013.
  31. ^ Soraya Sarhaddi Nelson (ngày 2 tháng 7 năm 2008). 'Kite Runner' Star's Family Feels Exploited By Studio”. All Things Considered. National Public Radio.
  32. ^ 'The Kite Runner' Film Outlawed in Afghanistan”. The New York Times. ngày 16 tháng 1 năm 2008. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2010.
  33. ^ a ă â Halbfinger, David (ngày 4 tháng 10 năm 2007). 'The Kite Runner' Is Delayed to Protect Child Stars”. The New York Times. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  34. ^ “Hollywood Foreign Press Association 2008 Golden Globe Awards”. goldenglobes.org. ngày 13 tháng 12 năm 2007. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 12 năm 2007. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2013.
  35. ^ Schwarzbaum, Lisa (ngày 9 tháng 1 năm 2008). “The Kite Runner”. Entertainment Weekly. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2013.
  36. ^ 'Kite Runner' floats across SJSU stage on Friday night”. Spartan Daily. ngày 22 tháng 2 năm 2007. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 4 năm 2009. Truy cập ngày 23 tháng 4 năm 2009.
  37. ^ “Review: The Kite Runner/Liverpool Playhouse”. Liverpool Confidential. ngày 25 tháng 6 năm 2013. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 9 năm 2013. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2013.
  38. ^ https://www.penguin.com/static/pdf/teachersguides/ThousandSplendidSunsTG.pdf

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]


Bản mẫu:Khaled Hosseini