Nhạc thính phòng (James Joyce)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Nhạc thính phòng
200px
In lần thứ nhất
Thông tin sách
Tác giả James Joyce
Quốc gia Ireland
Thể loại Thơ
Nhà xuất bản Elkin Mathews
Ngày phát hành 1907
Kiểu sách Print (Hardback & Paperback)
Số trang 48
ISBN 0224006061 (Jonathan Cape 1971 edition)
Số OCLC 29065809
Cuốn sau Người Dublin (1914)

Nhạc thính phòng (tiếng Anh: Chamber Music) là tập thơ của James Joyce được xuất bản bởi Elkin Matthews tháng 5, 1907. Tập thơ này ban đầu bao gồm 34 bài thơ tình, nhưng hai bài nữa đã được thêm vào trước khi xuất bản (Suốt ngày tôi nghe tiếng nước, và Tôi nghe tiếng bước chân rầm rập trên đất).

Đây là những bài thơ viết trong quãng thời gian từ năm 1901 đến năm 1904. Về hình thức, đây là những bài ca được viết theo phong cách trữ tình Anh thời đại Phục Hưng. Xu hướng chủ đạo là sự khát khao, gần gũi, mệt mỏi, ly biệt và cô đơn. Có cả mô-típ tình bạn, tình yêu quên mình và cả sự trả thù đối với những người yêu.

Phổ nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày nay, mặc dù những bài thơ trong tập Nhạc thính phòng ít khi được chọn đưa vào các Tuyển tập thơ hơn là tập Thơ một xu một bài nhưng các bài thơ trong tập này được nhiều nhạc sĩ sử dụng trong tác phẩm của mình. Các nhạc sĩ: Samuel Barber, Luciano Berio, Simic Aleksandar, Božičević Ivan, Citkowitz Israel, Robin Williamson, Syd Barrett, Bates Martyn của nhóm Eyeless in Gaza, Jim O'Rourke và Shelley Steve của nhóm Sonic Youth thường sử dụng thơ của Joyce trong các nhạc phẩm của họ.

Năm 2008, hãng thu âm Fire Records phát hành bộ đĩa đôi gồm tất cả 36 bài thơ được phổ nhạc bởi những nhóm nhạc nổi tiếng nhất hiện nay, trong đó có Mercury Rev, Gravenhurst, Ed Harcourt, và Willy Mason.

Tập thơ này đã được Hồ Thượng Tuy dịch sang tiếng Việt.

Trích một số bài[sửa | sửa mã nguồn]

Ngôi sao giữa trời đêm
 
Ngôi sao giữa trời đêm
Vẻ run rẩy ngập ngừng
Em có nghe lời hát
Từ phía cổng nhà em.
Một bài ca tha thiết
Của người đến với em.
 
Xin em chớ hỏi lòng:
Người này là ai vậy
Giọng của người êm ái
Làm em đến rơi tim?
Em ơi em, người ấy
Là anh đến với em.
 
Ai đang đi giữa màu xanh hoa cỏ
 
Ai đang đi giữa màu xanh hoa cỏ
Giữa cây rừng khoác bộ áo mùa xuân?
Ai đang đi giữa màu xanh vui vẻ
Để cho rừng cũng lộ vẻ hân hoan?
 
Ai đang đi giữa ánh sáng mặt trời
Để hoa cỏ dõi theo bàn chân bước?
Ai đang đi giữa ánh sáng mặt trời
Vẻ thanh tân sáng ngời trên gương mặt?
 
Tại vì ai tất cả những lối mòn
Chạy trong rừng như ngời lên ánh lửa?
Tại vì ai mà ngày hôm nay rừng
Diện trang phục sáng ngời, xinh đẹp thế?
 
Rừng làm thế để hôm nay chào đón
Em của tôi trong vẻ đẹp của rừng
Rừng làm thế để hôm nay chào đón
Em của tôi xinh đẹp và trẻ trung!
 
Ơi bồ câu đẹp xinh
 
Ơi bồ câu đẹp xinh
Hãy thức dậy đi em!
Giọt sương trên mí mắt
Và trên đôi môi anh.
 
Những ngọn gió thở dài
Và bay vút lên trời
Em ơi em thức dậy
Bồ câu của anh ơi.
 
Anh đứng bên cây tùng
Đợi người yêu của anh
Em ơi em hãy đến
Ép vào ngực của anh.
 
Những giọt sương mịt mùng
Trùm lên mái đầu anh
Em ơi em thức dậy
Ơi bồ câu đẹp xinh.
 
Để trả về đôi bàn tay mơn trớn
 
Để trả về đôi bàn tay mơn trớn
Và giọng nói của em
Tôi đã làm cho đau đớn
Người bạn của mình.
 
Không lời nói, chẳng van xin
Chẳng giúp ích gì cả —
Với tôi bây giờ người bạn thân
Trở thành người xa lạ.
 
Em yêu ơi, anh xin em đừng hát
 
Em yêu ơi, anh xin em đừng hát
Bài hát buồn, đoạn kết của tình yêu
Xua nỗi buồn, anh xin em hãy hát
Rằng yêu thương ai biết mấy cho nhiều.
 
Em hãy hát về giấc ngủ thật sâu
Của những người yêu đã nằm trong mộ
Hát cho những ai đã từng yêu nhau
Đã quên tình yêu như là giấc ngủ.
 
Tình yêu đến với chúng tôi như vậy
 
Tình yêu đến với chúng tôi như vậy:
Ngày đó em chơi trong buổi hoàng hôn
Còn tôi đứng một mình trong sợ hãi
Tình yêu đầu ai chẳng ngại làm quen.
 
Thế rồi yêu nhau. Thế rồi tan vỡ
Vẫn còn bao nhiêu thứ để nhớ về.
Và giờ đây dẫu con đường đôi ngã
Con đường này vẫn tốt đẹp hơn kia.
 
Tôi nhớ con đường về Donnycarney
 
Tôi nhớ con đường về Donnycarney
Những con dơi bay từ cây sang cây
Tôi và em hai người cùng sánh bước
Tôi nhớ những lời em nói với tôi.
 
Cơn gió hè thổi mát cho hai người
Gió thì thầm – Ôi, hạnh phúc tuyệt vời –
Nhưng mềm mại, ngọt ngào hơn tất cả
Là nụ hôn mà em tặng cho tôi.
 
Suốt cả ngày mưa rơi
 
Suốt cả ngày mưa rơi
Nhưng em ơi hãy đến
Dù lá đã rụng đầy
Trên con đường kỷ niệm.
 
Em ơi em hãy đến
Dù chốc lát rồi đi
Hãy đến, cho kỷ niệm
Dù chốc lát ghé về.
 
Suốt ngày tôi nghe tiếng nước
 
Suốt ngày tôi nghe tiếng nước
Tựa như sóng biển thét gào
Tựa như chim hải âu
Bay về phía trước
Nghe theo tiếng gió khóc dòng nước
Bằng một giọng đều đều.
 
Những cơn gió lạnh xám thét gào
Theo bàn chân tôi bước.
Tôi nghe tiếng sôi sùng sục
Từ phía dưới sâu
Suốt ngày đêm tôi nghe tiếng nước
Cả phía trước phía sau.
Bản dịch của Hồ Thượng Tuy
When the shy star goes forth in heaven
 
When the shy star goes forth in heaven
All maidenly, disconsolate,
Hear you amid the drowsy even
One who is singing by your gate.
His song is softer than the dew
And he is come to visit you.
 
О bend no more in revery
When he at eventide is calling
Nor muse: Who may this singer be
Whose song about my heart is falling?
Know you by this, the lover's chant,
Tis I that am your visitant.
 
Who goes amid the green wood
 
Who goes amid the green wood
With springtide all adorning her?
Who goes amid the merry green wood
To make it merrier?
 
Who passes in the sunlight
By ways that know the light footfall?
Who passes in the sweet sunlight
With mien so virginal?
 
The ways of all the woodland
Gleam with a soft and golden fire —
For whom does all the sunny woodland
Carry so brave attire?
 
O, it is for my true love
The woods their rich apparel wear
O, it is for my own true love,
That is so young and fair.
 
My dove, my beautiful one
 
My dove, my beautiful one,
Arise, arise!
The nightdew lies
Upon my lips and eyes.
 
The odorous winds are weaving
A music of sighs:
Arise, arise,
My dove, my beautiful one!
 
I wait by the cedar tree,
My sister, my love.
White breast of the dove,
My breast shall be your bed.
 
The pale dew lies
Like a veil on my head.
My fair one, my fair dove,
Arise, arise!
 
Because your voice was at my side
 
Because your voice was at my side
I gave him pain,
Because within my hand I had
Your hand again.
 
There is no word nor any sign
Can make amend —
He is a stranger to me now
Who was my friend.
 
Gentle lady, do not sing
 
Gentle lady, do not sing
Sad songs about the end of love;
Lay aside sadness and sing
How love that passes is enough.
 
Sing about the long deep sleep
Of lovers that are dead and how
In the grave all love shall sleep.
Love is aweary now.
 
Love came to us in time gone by
 
Love came to us in time gone by
When one at twilight shyly played
And one in fear was standing nigh —
For Love at first is all afraid.
 
We were grave lovers. Love is past
That had his sweet hours many a one.
Welcome to us now at the last
The ways that we shall go upon.
 
О, it was out by Donnycarney
 
О, it was out by Donnycarney
When the bat flew from tree to tree
My love and I did walk together
And sweet were the words she said to me.
 
Along with us the summer wind
Went murmuring — O, happily! —
But softer than the breath of summer
Was the kiss she gave to me.
 
Rain has fallen all the day
 
Rain has fallen all the day
О come among the laden trees.
The leaves lie thick upon the way
Of memories.
 
Staying a little by the way
Of memories shall we depart.
Come, my beloved, where
I may Speak to your heart.
 
All day I hear the noise of waters
 
All day I hear the noise of waters
Making moan
Sad as the seabird is when going
Forth alone
He hears the winds cry to the waters'
Monotone.
 
The grey winds, the cold winds are blowing
Where I go.
I hear the noise of many waters
Far below.
All day, all night, I hear them flowing
To and fro.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]