Phùng Tiểu Liên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tranh vẽ Phùng thục phi

Phùng Tiểu Liên (chữ Hán: 冯小怜, ? - 581), là một sủng phi của Bắc Tề Hậu Chủ Cao Vĩ của Bắc Triều.

Sử sách ghi lại nàng là một tuyệt sắc giai nhân thời Bắc Tề, không chỉ xinh đẹp mà còn tài giỏi. Nàng có khả năng đàn, múa, ca hát làm mê đắm lòng người. Sự sủng ái của Cao Vĩ đối với nàng bị chỉ trích là nguyên nhân gây nên sự diệt vong của Bắc Triều, và hậu thế thường xem nàng là một điển hình của yêu mị, mê hoặc quân vương.

Thân thế[sửa | sửa mã nguồn]

Phùng Tiểu Liên thân là người hầu thân cận của Hoàng hậu Mục Hoàng Hoa (穆黃花), chính hậu thứ ba của Cao Vĩ. Cao Vĩ vốn là kẻ đam mê tửu sắc, vì sủng ái Mục Hoàng hậu nên đã lần lượt phế bỏ hai vị Hoàng hậu trước. Được một thời gian, Cao Vĩ say mê Tào Chiêu nghi nên lạnh nhạt với Hoàng hậu. Mục hoàng hậu ghen tức bày mưu vu cáo hai người đẹp dùng tà thuật mê hoặc vua. Vốn tính hay lo sợ, Cao Vĩ vội tin lời, ban Tào thị dải lụa để treo cổ tự vẫn. Sau khi Tào thị, Cao Vĩ lại quay sang sủng hạnh Đổng Chiêu nghi khiến Mục hoàng hậu vô cùng tuyệt vọng.

Một ngày, Mục hoàng hậu nghĩ ra cách dâng người hầu là Phùng Tiểu Liên cho Hoàng đế, hy vọng nếu Phùng Tiểu Liên đắc sủng thì mình cũng được hưởng công một ít. Phùng Tiểu Liên được Cao Vĩ lập tức sủng ái, phong hiệu Tục Mệnh (续命). Song, từ khi có mỹ nhân họ Phùng sở hữu làn da trắng nõn nà như một viên ngọc châu, cực kỳ thông minh và giỏi lấy lòng người thì Cao Vĩ không đoái hoài đến hoàng hậu và mấy trăm phi tần khác. Cao Vĩ mê đắm Tiểu Liên hết mực, thề nguyền suốt đời suốt kiếp ở bên nhau. Ngoài việc xây biết bao cung điện cho nàng, nhà vua còn có ý phế ngôi Mục hoàng hậu để sắc phong Phùng Tiểu Liên. Tuy nhiên Phùng Tiểu Liên vì nhớ ơn chủ cũ nên đã từ chối, Cao Vĩ đành phong Phùng Tiểu Liên làm Thục phi (淑妃), thuộc hàng Chánh Nhất Phẩm, chỉ sau Hoàng hậu.

Cao Vĩ suốt ngày quấn quýt bên Phùng Tiểu Liên, ngay cả khi lâm triều cũng phải ôm mỹ nhân trong tay bàn chuyện chính sự. Có sách còn nói ông ra lệnh ái phi của mình nằm khỏa thân trên bàn cho các quan khác ngắm nhìn, thèm thuồng vì cho rằng xinh đẹp tuyệt trần và làn da quyến rũ tựa trân châu như Phùng Tiểu Liên nếu chỉ một mình chiêm ngưỡng thì quá buồn tẻ.

Bị lưu lạc[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 577, Bắc Chu Vũ Đế (北周武帝) mang quân đánh Bắc Tề. Cao Vĩ và Tiểu Liên mải vui chơi đàn hát, không quan tâm tới mặt trận. Mãi tới khi quân Bắc Chu kéo tới gần, Cao Vĩ vội bỏ chạy, không dám chống cự. Anh họ Cao Vĩ là An Đức Vương Cao Diên Tông lên ngôi khi Cao Vĩ bỏ chạy khỏi Tấn Dương. Tuy nhiên, Cao Diên Tông gần như bị quân Bắc Chu đánh bại ngay lập tức và bị bắt. Cao Vĩ vội vàng nhường ngôi cho con trai là Cao Hằng - lúc bấy giờ mới 7 tuổi rồi nhanh chóng chạy trốn, song bị tướng Uất Trì Cần (尉遲勤) của Bắc Chu bắt được và giải về Nghiệp Thành để trình Bắc Chu Vũ Đế. Cao Vĩ và Phùng Tiểu Liên trở thành tù nhân của Bắc Chu, bị áp giải tới Trường An.

Mùa đông năm 577, do e sợ gia tộc họ Cao, Bắc Chu Vũ Đế đã vu cáo Cao Vĩ âm mưu phản loạn, và sau đó hạ lệnh buộc Cao Vĩ và các thành viên khác trong hoàng tộc Bắc Tề phải tự sát. Phùng Tiểu Liên sau bị coi là chiến lợi phẩm, ban cho em trai Bắc Chu Vũ Đế là Đại vương Vũ Văn Đạt (代王宇文達). Văn Đạt vừa nhìn thấy đã phải lòng vị mỹ nhân khôn ngoan, sắc sảo này bèn mang về hết mực sủng ái nhưng Tiểu Liên vẫn một lòng thủy chung với Bắc Tề Hậu Chủ Cao Vĩ. Một hôm, Văn Đại muốn nghe Tiểu Liên đàn. Tỳ bà nửa chừng đứt dây, nàng tiếp lời bằng bài thơ này:

Tuy mông kim nhật sủng,
Do ức tích thời liên,
Dục tri tâm đoạn tuyệt,
Ưng khan tất thượng huyền

Dịch là:

Thánh thượng có lòng thương
Nhưng tình cũ đong đầy
Thiếp tơ lòng đứt đoạn
Như dây đờn đứt dây

Quyên sinh[sửa | sửa mã nguồn]

Vũ Văn Đạt có một chính phi họ Lí. Lí thị ghen tuông đố kị Phùng Tiểu Liên vì nàng được chồng yêu. Để tự cứu mình, nàng kể lể sự tình trước mặt Văn Đạt, khiến Lí thị bị ép tự vẫn. Tiểu Liên nghiễm nhiên trở thành dâu cả, là nữ chủ nhân của Vũ gia.

Năm 581, Bắc Chu Tuyên Đế (北周靜帝) (con trai Bắc Chu Vũ Đế) băng hà. Dương Kiên (隋文帝楊堅), cha của Dương Lệ Hoa - hoàng hậu của Bắc Chu Tuyên Đế trở thành nhiếp chính dưới thời Bắc Chu Tĩnh Đế (北周靜帝) (con trai Bắc Chu Tuyên Đế). Dương Kiên vốn muốn tiếm vị, sau cuộc nổi dậy của Uất Trì Huýnh, nghe tin các thúc tổ của Chu Tĩnh Đế bao gồm Đại vương Vũ Văn Đạt, Triệu vương Vũ Văn Chiêu (宇文招), Trần vương Vũ Văn Thuần (宇文純), Việt vương Vũ Văn Thịnh (宇文盛) và Đằng vương Vũ Văn Du (宇文逌) sẽ chống lại mình nên đã triệu họ trở về Trường An.

Sau Dương Kiên hành quyết Tất vương Vũ Văn Hiến (宇文賢) và tất cả hoàng thân còn lại. Đại Vương Vũ Văn Đạt và hậu duệ của ông cũng bị giết. Tết năm 581, Dương Kiên đã buộc Tĩnh Đế nhường ngôi, chấm dứt triều Bắc Chu và khởi đầu triều Tùy.

Vũ Văn Đạt chết, Dương Kiên tiếp tục dâng Phùng Tiểu Liên cho Lí Tuân (李詢), em trai Lí thị - chính phi của Văn Đạt. Mẹ Lí Tuân thấy vậy âm mưu báo thù cho con gái. Người đàn bà này đã rắp tâm hành hạ Phùng Tiểu Liên bằng cách tàn ác nhất, bắt mặc một bộ quần áo đầy gai nhọn. Quá uất ức, Tiểu Liên đã tự vẫn. 

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]