Tú tài Pháp

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tú tài Pháp, (tiếng Pháp: baccalauréat, còn gọi tắt là le bac) là bằng chứng chỉ giáo dục của Pháp cấp vào cuối bậc trung học cấp III, tức lycée. Đây là chứng chỉ duy nhất để học sinh Pháp có quyền được nhập học đại học.

Tú tài Pháp bắt đầu thanh hình từ thời Napoleon đệ Nhất vào năm 1808.[cần dẫn nguồn] Chứng chỉ này công nhận sự hoàn tất của học trình cơ bản của hệ thống giáo dục Pháp.

Tổng quan[sửa | sửa mã nguồn]

Tương đương với chứng chỉ A-level của Anh Quốc hay bằng Matura của các quốc gia châu Âu khác, bằng Tú Tài Pháp cho phép học sinh Pháp và quốc tế sở hữu một chứng chỉ đã được chuẩn hóa, thông thường ở tuổi 18. Chứng chỉ đánh giá năng lực của thí sinh trong việc tham gia vào công việc ở một số lĩnh vực, hoặc tiếp tục theo đuổi chương trình đại học. Khác với chứng chỉ A-level của Anh Quốc hay Highers của Scotland, Tú tài Pháp đòi hỏi các thí sinh phải thi hết tất cả các môn đã học trong chương trình.[cần dẫn nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]