Thỏa dụng biên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Thỏa dụng biên là mức thỏa dụng mà người tiêu dùng có thêm khi tiêu dùng thêm một đơn vị hàng hóa. Đây là một khái niệm quan trọng trong kinh tế học vi mô.

Về mặt toán học, thỏa dụng biên có thể tính ra được bằng cách lấy vi phân hàm thỏa dụng theo lượng hàng hóa được tiêu dùng thêm.

Quy luật thỏa dụng biên giảm dần[sửa | sửa mã nguồn]

Các nhà kinh tế cho rằng thỏa dụng biên tuân theo quy luật giảm dần, nghĩa là người ta càng tiêu dùng thêm nhiều hàng hóa nào, thì mức thỏa dụng có thêm được từ việc tiêu dùng đó ngày càng nhỏ đi. Trong thực tiễn, người ta thấy ăn ngon miệng hơn khi đói, ăn cây kem đầu tiên sẽ ngon hơn các cây kem tiếp theo.

Giá cả và thỏa dụng biên[sửa | sửa mã nguồn]

Giả định người tiêu dùng là con người kinh tế điển hình. Anh/chị ta muốn tối đa hóa thỏa dụng với mức ngân sách xác định trước của mình. Để cho đơn giản, giả định tiếp người tiêu dùng này chỉ tiêu dùng hai thứ hàng hóa và mức tiêu dùng mỗi hàng hóa là lớn hơn 0 (giải pháp bên trong). Khi đó, việc lựa chọn một tổ hợp giữa hai hàng hóa này sao cho tối đa hóa được mức thỏa dụng dẫn tới việc cân đối mức thỏa dụng biên giữa hai hàng hóa. Và, tỷ lệ giữa mức thỏa dụng biên của hai hàng hóa đúng bằng tỷ lệ giữa giá cả của hai hàng hóa đó.

Các bài toán kinh tế học vi mô về tìm tổ hợp hàng hóa tối ưu cho phép tối đa hóa thỏa dụng với chế ước ngân sách xác định, vì thế, thường có cách giải tắt bằng cách giả định lựa chọn của người tiêu dùng là giải pháp bên trong rồi đặt tỷ lệ thỏa dụng bằng tỷ lệ giá giữa hai hàng hóa. Khi không tìm ra đáp số lại giả định tiếp lựa chọn của người tiêu dùng là giải pháp góc rồi tính mức thỏa dụng khi lượng tiêu dùng hàng hóa này bằng 0 hay lượng tiêu dùng hàng hóa kia bằng 0 sẽ lớn hơn rồi từ đó tìm ra đáp số.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Varian, Hal R. (1999), Intermediate Economics: A Modern Approach (5th edition), W. W. Norton.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]