Trần Đáo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trần Đáo (chữ Hán: 陈到, ? – ?), tên tựThúc Chí, người quận Nhữ Nam, Dự Châu [1], tướng lãnh nhà Thục Hán thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Hành trạng[sửa | sửa mã nguồn]

Trần Đáo đi theo Lưu Bị từ khi ông ta còn ở Dự Châu,[2] có tiếng là một viên mãnh tướng,[3] thống lãnh đội quân thân vệ gọi là Bạch Nhị.[4]

Năm 223, Đáo làm đến Vĩnh An đô đốc, Chinh Tây tướng quân, được phong Đình hầu,[2] dưới quyền Lý Nghiêm. Năm 226, Lý Nghiêm dời đi Giang Châu, lưu Đáo ở lại Vĩnh An, vẫn ở dưới quyền của ông ta.[5]

Trần Đáo mất khi đang ở chức, nhà Thục Hán lấy Tông Dự thay thế.[6] Vì Tông Dự nhận chức Đồn kỵ hiệu úy vào năm 247, rồi đi sứ Đông Ngô, sau khi trở về thì nhận chức ở Vĩnh An,[7] nên có thể xác định Đáo mất sau năm 247.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Quận trị này là huyện Bình Dư, địa cấp thị Trú Mã Điếm, Hà Nam
  2. ^ a ă Trần Thọ, tlđd, quyển 45, Thục thư 15 – Dương Hí truyện
  3. ^ Trần Thọ, tlđd, quyển 45, Thục thư 15 – Dương Hí truyện: ... danh vị thường xếp sau Triệu Vân, đều nhờ trung dũng mà nổi danh...
  4. ^ Trương Chú, tlđd, quyển 1, Văn tuyển, Gia Cát Lượng dữ huynh Cẩn thư dẫn từ Lý PhưởngThái Bình ngự lãm, quyển 341: ... quân của Đáo là Bạch Mạo [Nhị] dưới trướng Tiên chủ...
  5. ^ Trần Thọ, tlđd, quyển 40, Thục thư 10 – Lý Nghiêm truyện: Năm [Chương Vũ] thứ 3, Tiên chủ bệnh nặng, Nghiêm và Gia Cát Lượng cùng thụ di chiếu giúp thiếu chủ; lấy Nghiêm làm Trung đô hộ, thống nội ngoại quân sự, lưu trấn Vĩnh An... Năm [Kiến Hưng] thứ 4, [Nghiêm được] chuyển làm Tiền tướng quân. Bởi Gia Cát Lượng muốn xuất quân Hán Trung, Nghiêm đang coi hậu sự, dời đồn đi Giang Châu, lưu hộ quân Trần Đáo trú Vĩnh An, đều thuộc quyền Nghiêm.
  6. ^ Thường Cừ, tlđd, quyển 1, tiết 12 – Ba Đông quận: ... Nghiêm về Giang Châu, người Nhữ Nam là Chinh Tây tướng quân Trần Đáo làm đô đốc. Đáo mất khi đang ở quan, lấy người Nam Dương là Chinh Bắc đại tướng quân Tông Dự làm đô đốc.
  7. ^ Trần Thọ, tlđd, quyển 45, Thục thư 15 – Tông Dự truyện