Vườn di sản ASEAN

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Vườn quốc gia Ba Bể, Vườn di sản ASEAN của Việt Nam.
Thác nước Haeo Suwat trong Vườn quốc gia Khao Yai, Thái Lan.
Núi Api, một phần của Vườn di sản Gunung Mulu, Malaisia.

Vườn di sản thuộc Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đại diện của những nỗ lực để bảo tồn các khu vực đa dạng sinh học có tầm quan trọng hoặc mang tính độc đáo đặc biệt tại các quốc gia thành viên ASEAN. Các Bộ trưởng về Môi trường của ASEAN đã hợp tác và cùng ký kết Tuyên bố ASEAN về việc thành lập các Vườn di sản vào ngày 18 tháng 12 năm 2003. Các nước thành viên ASEAN đã nhất trí rằng

"Hợp tác chung là cần thiết để bảo tồn và quản lý các Vườn di sản ASEAN nhằm đảm bảo cho sự phát triển và thực hiện bảo tồn khu vực và kế hoạch hành động quản lý cũng như các cơ chế bổ sung cho nỗ lực của các quốc gia nhằm thực hiện các biện pháp bảo tồn".[1]

Trung tâm ASEAN về Đa dạng sinh học (ACB) có nhiệm vụ như là thư ký của Chương trình Vườn Di sản ASEAN và có trách nhiệm xem xét các nguyên tắc sau:[2]

  • Duy trì các quá trình sinh thái quan trọng và các hệ thống hỗ trợ tự nhiên;
  • Bảo tồn đa dạng di truyền;
  • Duy trì đa dạng các loài động thực vật trong môi trường tự nhiên;
  • Đảm bảo sử dụng bền vững các nguồn tài nguyên; và
  • Cung cấp cơ hội cho giải trí ngoài trời, du lịch, giáo dục và nghiên cứu để làm cho mọi người nhận ra tầm quan trọng của tài nguyên thiên nhiên.

Danh sách[3][sửa | sửa mã nguồn]

Brunei[sửa | sửa mã nguồn]

Campuchia[sửa | sửa mã nguồn]

Indonesia[sửa | sửa mã nguồn]

Lào[sửa | sửa mã nguồn]

Malaysia[sửa | sửa mã nguồn]

Myanmar[sửa | sửa mã nguồn]

Philippines[sửa | sửa mã nguồn]

Singapore[sửa | sửa mã nguồn]

Thái Lan[sửa | sửa mã nguồn]

Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]