Vector đẩy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Ống phụt động cơ vector đẩy sử dụng trên máy bay Sukhoi Su-35S
The F-18 HARV, X-31, và F-16 MATV đang bay

Vector đẩy hay còn gọi là điều chỉnh vector đẩy hoặc TVC, là một khả năng của các khí cụ bay, rocket, hoặc các vật chuyển động khác để thay đổi lực đẩy từ các động cơ hoặc motor để điều khiển cao độ hoặc vận tốc góc của vật chuyển động.

Trong lĩnh vực rocket và tên lửa đạn đạo, điều khiển bay mặt đất có khí động học thưởng không hiệu quả, nên ý nghĩa chính của vector đẩy là điều chỉnh độ cao.

Với máy bay, phương pháp này được nghĩ ra đều làm cho các máy bay có khả năng cất cánh và hạ cánh lên thẳng (VTOL) hoặc ngắn (STOL). Sau đó, người ta nhận ra rằng dùng động cơ vector đẩy giúp các máy bay thực hiện các động tác không làm được khi dùng các động cơ quy ước. Để thực hiện đổi hướng, các máy bay không sử dụng động cơ vector đẩy phải dùng điều khiển mặt đất, như cánh liệng hoặc bánh lái; kỹ thuật sử dụng vector đẩy vẫn cần điều khiển đất, nhưng ở mức độ ít hơn.

Nguyên văn tiếng Nga giải thích rằng,[1] vector đẩy thường mang ý nghĩa "bánh lái khí động" hay "điều khiển khí động".

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “AA-11 ARCHER R-73”. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2014.