Đông Vương Công

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đông Vương Công là một vị thần trong thần thoạiĐạo giáo Trung Quốc. Ông thường được xếp với Tây Vương Mẫu thành một cặp.

Mục lục

Nguồn gốc [sửa]

Truyền thuyết về Đông Vương Công ra đời sau Tây Vương Mẫu, để đối ứng và hoà hợp với bà. Tây Vương Mẫu chủ về khí Âm ở phương Tây nơi Mặt trời lặn thì Đông Vương Công chủ về khí Dương ở phương Đông nơi Mặt trời mọc. Nơi Vương Mẫu ở là núi Côn Lôn thì Vương Công ở biển gọi là Bích Hải. Phía Tây thuộc hành Kim nên Vương Mẫu gọi là Kim Mẫu, thì phía Đông thuộc hành Mộc nên Vương công gọi là Mộc Công.

Đông Vương Công, hay Vương Phụ, tuy được nói đến sau Tây Vương Mẫu, nhưng lại được xếp trên Tây Vương Mẫu, do tư tưởng trọng nam khinh nữ.

Thần thoại [sửa]

Tương truyền sau khi Bàn Cổ là hoá thân của Nguyên Thuỷ Thiên Vương dựng nên trời đất, khí Âm ngưng kết lại ở núi mà thành Tây Vương Mẫu, thì khí Dương ngưng kết thành Đông Vương Công. Hai vị thần kết thành vợ chồng, tạo ra vô số thần tiên, tuy nhiên không ở cùng nơi, mà mỗi người một phương. Vương Mẫu thì chủ quản các nữ thần, Vương Công chủ quản các nam thần. Các thần tiên cứ ba ngày đến chầu Vương Công thì ba ngày đến chầu Vương Mẫu. Do đó "gặp Kim Mẫu, bái Mộc Công" trở thành thành ngữ ý nói đã lên tiên.

Một số thuyết đồng nhất Đông Vương Công với Ngọc Hoàng Thượng đế. Nơi Đông Vương Công ở là biển, phía có cây Phù Tang, trong cung Thái Chân.

Hình dạng [sửa]

Trong sách cổ mô tả Đông Vương Công cao một trượng, đầu tóc bạc phơ, thân người, mặt chim mà đuôi hổ, luôn có một con gấu đen đi theo.

Tôn hiệu [sửa]

Các triều đại phong kiến Trung Quốc phong cho Mộc Công rất nhiều tôn hiệu:

  • Phù Tang Đại đế
  • Nguyên Dương Phụ (cha của khí dương)
  • Thanh Đồng Quân, Thanh Đồng đế quân
  • Đông Phương gia
  • Đông Hoa Đế quân
  • Đông Hoa Tử Phủ Thiếu Dương Đế Quân
  • Đông Hoa Mộc Công Đạo Quân
  • Thủy Phủ Phù Tang Đại Đế
  • Ngọc Hoàng Quân

Tham khảo [sửa]