Toàn Chân đạo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Vương Trùng Dương
Vương Trùng Dương và Toàn Chân thất tử, tranh vẽ trên tường am Trường Xuân tại Vũ Hán

Toàn Chân đạo (全真道), hay Toàn Chân giáo (全真教) (nghĩa là giáo phái toàn hảo) là tên một giáo phái của Đạo giáo do đạo sĩ Vương Trùng Dương sáng lập.

Theo truyền thuyết[cần dẫn nguồn], vào đời nhà Kim, Vương Trùng Dương (tự là Doãn Khanh) gặp tiên Lã Động Tân tại trấn Cam Hà, được truyền cho khẩu quyết luyện đan là Toàn chân. Ý nói bảo toàn tam bảo (toàn tinh, toàn khí, toàn thần) hội tụ trung cung, kim đan thành tựu. Vương bỏ Nho giáo theo Đạo giáo, tu luyện tại núi Chung Nam, đổi tên là Vương Triết, tự là Tri Minh, hiệu là Trùng Dương Tử (người đời hay gọi là Vương Trùng Dương). Từ khẩu quyết luyện đan, Vương Trùng Dương chọn tên của giáo phái là Toàn Chân đạo, tức Bắc tông.

Tôn chỉ của Toàn Chân giáo là quên mình phục vụ xã hội cứu giúp chúng sinh, tôn trọng sự thật (toàn chân) nên nhân dân rất kính trọng. Học trò tìm đến ông rất đông, nhưng ông dạy dỗ nghiêm khắc, thường đánh đập để thử thách nên cuối cùng chỉ còn lại bảy người. Nhóm bảy đạo sĩ này được gọi là Bắc Thất Chân hay Toàn Chân thất tử.

  1. Mã Ngọc (馬鈺) là đệ nhị chưởng môn, đạo hiệu là Đan Dương Tử.
  2. Khâu Xứ Cơ, (1148 - 1227) người nổi tiếng nhất trong Bắc Thất Chân, đạo hiệu là Trường Xuân Tử. Về sau sáng lập Toàn Chân Long Môn phái.
  3. Ngọc Dương tử Vương Xứ Nhất
  4. Trường Sinh tử Lưu Xứ Huyền
  5. Trường Chân tử Đàm Xứ Đoan
  6. Quảng Ninh tử Hách Đại Thông
  7. Thanh Tĩnh tản nhân Tôn Bất Nhị

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]


Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]