Anh Bằng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Anh Bằng
Tên khai sinh Trần An Bường
Sinh 1925
Điền Hộ - Nga Điền - Nga Sơn - Thanh Hóa
Nghề nghiệp Nhạc sĩ
Thể loại Nhạc vàng,Nhạc trẻ, tình khúc 54-75, nhạc hải ngoại, Nhạc trữ tình

Anh Bằng (sinh năm 1925) là một nhạc sĩ nổi tiếng của Việt Nam với số lượng sáng tác khoảng 850 tình khúc để lại cho đời. Ông có công lớn là người đã sáng lập Trung tâm Asia vào năm 1981.

Mục lục

[sửa] Tiểu sử

Anh Bằng tên thật Trần An Bường, sinh năm 1925 tại thị tứ Điền Hộ, nay thuộc xã Nga Điền, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hóa giáp ranh giới tỉnh Ninh Bình, cách Hà Nội khoảng 100 cây số về phía Nam. Năm 1935 ông xa gia đình để học Tiểu chủng viện Ba Làng tại huyện Tĩnh Gia thuộc tỉnh Thanh Hóa, sau đó ông lại tiếp tục theo học trung học ở Hà Nội trước khi theo gia đình di cư vào Nam năm 1954 và sinh sống ở Sài Gòn cho đến năm 1975.

Trong thời kỳ 1954 - 1975, nhạc sĩ Anh Bằng rất nổi tiếng với nhiều tác phẩm sáng tác và phổ nhạc. Các tác phẩm như "Nỗi lòng người đi" (đanh dấu cuộc di cư vào Nam), "Nếu vắng anh" (phổ từ bài thơ "Cần thiết" của nhà thơ Nguyên Sa), "Hoa học trò (Bây giờ còn nhớ hay không)", "Người thợ săn và đàn chim nhỏ"... đã được các ca sĩ Tuấn Ngọc, Ngọc Lan, Khánh Ly thể hiện rất thành công.

Ông gia nhập Quân lực Việt Nam Cộng hòa năm 1957 ngành Công binh sau chuyển sang Nha Chiến tranh Tâm lý đến năm 1962 thì giải ngũ. Cũng trong thời gian trong quân đội, Anh Bằng sáng tác vở kịch Đứa con nuôi. Tác phẩm này đoạt "Giải Văn học Nghệ thuật Toàn quốc" thời Đệ nhất Cộng hòa. Những vở kịch khác do ông soạn tiếp theo nhau ra đời là Hoa Tàn Trên Đất Địch, Lẽ SốngNát Tan.[1] sau khi giải ngũ ông tiếp tục hoạt động trên đài truyền thanh VTVN.

Năm 1975, Anh Bằng cùng gia đình di tản sang Mỹ ở độ tuổi 50, và vẫn tiếp tục hoạt động âm nhạc với Trung tâm sản xuất và phát hành băng nhạc cassette Dạ Lan (1981 - 1990). Thời gian sau này ông cộng tác với Trung tâm Asia. Thời kỳ tại hải ngoại, ông sáng tác nhiều ca khúc, đáng kể có "Anh còn nợ em", "Căn gác lưu đày", "Chuyện giàn thiên lý", "Khúc thụy du", "Kỳ diệu", "Mai tôi đi"...

Sau năm 1975, nhạc của ông bị cấm lưu hành tại Việt Nam, nhưng gần đây một số ca khúc đã được Đàm Vĩnh Hưng, Hồng Ngọc... hát lại. Ông là một nhạc sĩ nổi tiếng của Việt Nam, tuy nhiên, những tư tưởng chính trị của ông không phù hợp với chế độ Xã hội Chủ nghĩa trong nước Việt Nam hiện nay. Tuy nhiên, từ thập niên 2010, đã có một số ca khúc của ông được hát tại Việt Nam, như bài "Người tình mùa đông", "Anh còn nợ em", "Tình là sợi tơ", "Chuyện tình Lan và Điệp"...

Trung tâm Asia tại Hoa Kỳ đã thực hiện một số chương trình ca nhạc và DVD để vinh danh ông, như ASIA 15: Tình ca Anh Bằng (1997), ASIA 52: Huyền thoại Lê Minh Bằng (2007), ASIA 62: Anh Bằng - Một Đời Cho Âm Nhạc (2009), Golden Asia DVD 1: Anh Bằng - Dòng nhạc lưu vong (2011).

[sửa] Gia cảnh

Nhạc sĩ Anh Bằng có con gái Thy Vân, người đã đứng ra quản lý Trung tâm Asia, sau chuyển giao lại cho Trúc Hồ. Ngoài ra những người con khác của Anh Bằng là Dân, Việt, Nam, Trần Ngọc Sơn, Trần An Thanh.[2]

[sửa] Anh Bằng và nhóm Lê Minh Bằng

Bài chi tiết: Lê Minh Bằng

Năm 1966, Anh Bằng cùng với hai nhạc sĩ khác là Lê DinhMinh Kỳ thành lập một nhóm sáng tác nhạc, ký chung tên là Lê Minh Bằng. Các hoạt động chính của nhóm bao gồm:

  • Mở lớp dạy nhạc có tên là "Lớp Nhạc Lê Minh Bằng" tại địa chỉ số 102/8 đường Hai Bà Trưng, Tân Định, Sài Gòn. Ba nhạc sĩ thay phiên nhau giảng dạy về lý thuyết (nhạc lý, ký âm) và thực hành (luyện giọng, xướng âm).
  • Thành lập ban nhạc "Sóng Mới", chuyên trình diễn trên đài phát thanh Sài Gòn.
  • Cố vấn cho giám đốc hãng đĩa hát Asia là ông Nguyễn Tất Oanh trong việc lựa chọn bài hát và ca sĩ.
  • Phụ trách trong việc tổ chức chương trình "Tuyển Lựa Ca Sĩ" được tổ chức hàng tuần ở rạp hát Quốc Thanh, do Đài Phát thanh Sài Gòn thực hiện.
  • Sáng tác, xuất bản, và phổ biến nhiều ca khúc mới dưới nhiều bút hiệu khác nhau: Lê Minh Bằng, Vũ Chương, Mạc Phong Linh, Mai Thiết Lĩnh, Mai Bích Dung, Dạ Ly Vũ, Dạ Cầm, Giang Minh Sơn, Hoàng Minh, Trần An Thanh, Tây Phố, Trúc Ly, Tôn Nữ Thụy Khương, Phương Trà, Huy Cường... Trong đó tác phẩm nổi tiếng nhất có lẽ là Chuyện tình Lan và Điệp.

[sửa] Một số tác phẩm

  • Anh Biết Em Ði Chẳng Trở Về (thơ Thái Can)
  • Bây giờ còn nhớ hay không
  • Bóng đêm
  • Căn nhà ngoại ô
  • Cô Bé Môi Hồng
  • Chuyện Người Con Gái Ao Sen
  • Chuyện tình hoa ti gôn
  • Chuyện Tình Hoa Trắng (phổ thơ "Hoa trắng thôi cài trên áo tím" của Kiên Giang)
  • Chuyện tình mùa thu (Đoàn Phi)
  • Chuyện tình Trương Chi
  • Dù Nắng Có Mong Manh
  • Đánh cờ người (viết cho tam ca AVT, ý thơ Hồ Xuân Hương)
  • Đôi bóng
  • Đừng nói yêu tôi
  • Gõ cửa
  • Giấc ngủ cô đơn
  • Hẹn Anh Ðêm Nay
  • Huynh đệ chi binh
  • Lẻ bóng
  • Linh Hồn Tượng Ðá
  • Những kiếp hoa xuân
  • Lời Tình Băng Giá
  • Nếu ai có hỏi
  • Nếu hai đứa mình
  • Nếu Vắng Anh (ý thơ "Cần thiết" của Nguyên Sa)
  • Nỗi Lòng Người Ði (1954)
  • Nửa đêm biên giới
  • Nửa Ðêm Buốt Giá
  • Người tình mùa đông
  • Nhật ký của hai đứa mình
  • Sài Gòn Thứ Bảy
  • Sao anh không đến
  • Sầu Lẻ Bóng
  • Tâm Hồn Cô Ðơn
  • Tập lái Vespa (viết cho tam ca AVT)
  • Tiếc thầm (viết cổ võ đi quân dịch)
  • Tiếng ca u hoài
  • Tình Yêu Tuyệt Vời
  • Từ Ðộ Ánh Trăng Tan (thơ Ðặng Hiền)
  • Trả Em Cay Ðắng Mộng Vàng
  • Trúc đào (lời của Nguyễn Tất Nhiên)
  • Truyện Kiều (Bài hát)

[sửa] Sau năm 1975 ở hải ngoại

  • Khúc Thụy Du (thơ Du Tử Lê)
  • Mất nhau mùa đông
  • Người qua phố (thơ "Lời gọi thầm của chim" của Thái Tú Hạp)
  • Nhớ Sài Gòn (cùng Trúc Giang)
  • Tango dĩ vãng

[sửa] Sáng tác chung dưới tên Lê Minh Bằng

  • Chuyện Tình Lan Và Ðiệp
  • Ðêm Ngoại Ô
  • Đêm Nguyện cầu (1966)
  • Hai Mùa Mưa
  • Người thợ săn và đàn chim nhỏ
  • Tình Là Sợi Tơ

[sửa] Chú thích

[sửa] Liên kết ngoài

Công cụ cá nhân
Không gian tên

Biến thể
Tác vụ
Xem nhanh
Tương tác
Công cụ
In/xuất ra