Gio Linh
| Thông tin trong bài này không thể kiểm chứng được do không được chú giải từ bất kỳ nguồn tham khảo nào. Xin bạn hãy cải thiện bài viết này bằng cách bổ sung chú thích tới các nguồn uy tín. Nếu bài được dịch từ Wikipedia ngôn ngữ khác thì hãy chuyển nguồn tham khảo từ phiên bản đó cho bài này. |
|
Gio Linh
|
|
|---|---|
| Huyện | |
Tượng đài Giao bưu ở thị trấn Gio Linh |
|
| Địa lý | |
| Hành chính | |
| Quốc gia | |
| Tỉnh | Quảng Trị |
Gio Linh là một huyện nhỏ của tỉnh Quảng Trị, phía bắc giáp huyện Vĩnh Linh, phía đông giáp biển Đông, phía nam giáp thị xã Đông Hà, huyện Triệu Phong và huyện Cam Lộ, phía tây giáp huyện Hướng Hóa và huyện Đa Krông. Nơi đây từng là bờ Nam của vĩ tuyến 17, chia đôi đất nước thành hai miền Bắc - Nam.
Mục lục |
Diện tích, dân số[sửa]
- Diện tích 473 km²
- Dân số 72.100 người
Hành chính[sửa]
Gio Linh có 2 thị trấn:
và 19 xã:
- Gio An
- Trung Hải
- Gio Mai
- Gio Phong
- Gio Việt
- Trung Giang
- Trung Sơn
- Gio Mỹ
- Gio Bình
- Gio Châu
- Gio Hải
- Gio Sơn
- Gio Hòa
- Linh Hải
- Vĩnh Trường
- Hải Thái
- Gio Quang
- Linh Thượng
- Gio Thành
Giao thông[sửa]
Tuyến quốc lộ 1A chạy qua huyện Gio Linh. Dự án sân bay Quảng Trị dự kiến sẽ được xây ở xã Gio Quang, nằm ở phía nam huyện.
Nhạc phẩm Bà mẹ Gio Linh[sửa]
| Bà mẹ Gio Linh | |
| Nhạc sĩ | Phạm Duy |
| Thơ/lời | Phạm Duy |
| Thể loại | Nhạc cách mạng |
| Năm sáng tác | 1948 |
| Ca sĩ trình bày thành công |
Thái Thanh |
Bà mẹ Gio Linh là tên một bài hát của nhạc sĩ Phạm Duy được sáng tác năm 1948. Bài hát bị cấm trên toàn cõi Việt Nam cùng với những bài khác của ông từ 1975.[cần dẫn nguồn] Đến năm 2005, nó là một trong 10 bài đầu tiên của ông được phép lưu hành.[cần dẫn nguồn] Cho đến nay người thể hiện bài hát này được đánh giá cao nhất là ca sĩ Thái Thanh.
Bà mẹ Gio Linh trong bài hát của Phạm Duy nói về những người mẹ có thật ở làng Mai Xá, xã Gio Mai, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Theo hồi ký của Phạm Duy, thì trong một lần công tác về vùng đó, ông được nghe kể chuyện bà mẹ có người con trai đi lính, bị giặc bắt chém đầu bêu ra ở chợ, không ai dám lại gần duy chỉ có người mẹ mang thúng tới lấy đầu con đem về mai táng. Nghe xong câu chuyện, ông ghi lại thành ca khúc, trong đó có những câu rất cảm động[1]:
- Nghẹn ngào không nói một câu
- Mang khăn gói đi lấy đầu
- Đường về thôn xóm buồn teo
- Xa xa tiếng chuông chùa reo…
Từ niềm đau cá nhân của một bà mẹ đã trở thành niềm đau chung của một dân tộc và của loài người căm ghét chiến tranh.
Xem thêm:
Căn cứ Cồn Tiên - Dốc Miếu[sửa]
Dốc Miếu - nằm ở quốc lộ 1A thuộc địa phận Gio Linh. Năm 1947. Dốc Miếu là nơi Pháp đã đóng chốt quân sự để án ngữ quốc lộ 1A, và được gọi là Ba Dốc. Cồn Tiên (xã Gio Sơn)- Dốc Miếu (xã Gio Phong) là hai đầu của hàng rào điện tử Macnamara, nên thường được đi cùng với nhau khi nói đến trong chiến tranh Việt Nam Dốc Miếu là căn cứ đầu tiên của Mỹ, gần vùng phi quân sự nhất, được xem là "con mắt thần" của Hàng rào điện tử McNamara. [cần dẫn nguồn]
Sau năm 1954, chính quyền Miền Nam và Mỹ xây dựng Dốc Miếu thành một cứ điểm quân sự lớn nhất Gio Linh với kinh phí lên đến 800 triệu USD, biến Dốc Miếu trở thành một căn cứ quân sự quan trọng về pháo binh để đánh vào các mục tiêu của miền Bắc Việt Nam. [cần dẫn nguồn].
Ngày nay, khi đi qua Dốc Miếu, chúng ta có thể thấy những ngọn đồi xanh ngắt cao su, chè, hồ tiêu. Vẻ thanh bình đã trở lại sau những năm dài chiến tranh ác liệt. [cần dẫn nguồn].
Chú thích[sửa]
Liên kết ngoài[sửa]
- Về thăm Bà mẹ Gio Linh của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường đăng trên Tuổi Trẻ Online.
- Lời bài hát Bà mẹ Gio Linh
| Các đơn vị hành chính cấp huyện của tỉnh Quảng Trị-Việt Nam | ||||||||
|
||||||||
|
||||||||||||||||||||||