Chiến tranh thế giới thứ ba

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Một đám mây hạt nhân, hình ảnh được mô tả sẽ xuất hiện trong Thế chiến III

Thế chiến III là một giả thuyết về một cuộc chiến tranh thế giới tiếp theo của Thế chiến II (giai đoạn 1939-1945), đó là cuộc chiến tranh hạt nhân tàn phá thế giới vô cùng khốc liệt.

Cuộc chiến tranh này được dự đoán và được lên kế hoạch cho cơ quan quân sự và dân sự, và được văn học nhiều nước khai thác. Khái niệm Thế chiến ba này với kịch bản là chiến tranh thông thường hoặc chiến tranh hạt nhân để huỷ diệt Trái Đất.

Với sự phát triển của cuộc chạy đua vũ trang, trước thời điểm xảy ra sự sụp đổ của Liên Xô và kết thúc của Chiến tranh Lạnh, một cuộc chiến tranh tận thế giữa Hoa Kỳ và Liên Xô được xem là có khả năng xảy ra. Đồng hồ ngày tận thế đã phục vụ như là một biểu tượng của Thế chiến III lịch sử từ Học thuyết Truman đã có hiệu lực vào năm 1947.

Trong cuộc khủng hoảng Suez năm 1956, Thủ tướng Liên xô Nikolai Bulganin đã gửi một công hàm cho Thủ tướng Anh Anthony Eden cảnh báo rằng "nếu cuộc chiến này không dừng lại nó mang nguy cơ biến thành một cuộc chiến tranh thế giới thứ ba." "[1]

Cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba năm 1962 thường được cho là điểm lịch sử mà tại đó các nguy cơ chiến tranh thế giới III đã đạt mức gần nhất[2], và Robert McNamara tuyên bố rằng nếu không nhờ Vasili Arkhipov, người đã ngăn chặn một đợt phóng tên lửa hạt nhân từ tàu ngầm B-59 của Liên Xô tại thời điểm nóng bỏng nhất của cuộc khủng hoảng, chiến tranh thế giới III sẽ nổ ra, ông này đã phát biểu tại hội nghị khủng hoảng tên lửa Cuba Havana, "Một người được gọi tên là Vasili Arkhipov đã cứu thế giới."

Ngày 26 tháng 9 năm 1983, một trạm cảnh báo sớm của Liên Xô dưới sự chỉ huy của Stanislav Petrov phát hiện sai tên lửa đạn đạo xuyên lục địa tiến vào Liên Xô. Petrov đã đánh giá chính xác tình hình là một báo động giả, và do đó không báo cáo thượng cấp của mình. Hành động của Petrov có thể đã ngăn chặn nguy cơ một cuộc xung đột hạt nhân, do là chính sách của Liên Xô vào thời điểm đó là đáp trả ngay bằng vũ khí hạt nhân khi phát hiện tên lửa đạn đạo phóng vào lãnh thổ của mình.

Trong Able Archer 83, một cuộc tập duyệt 10 ngày của NATO bắt đầu từ ngày ngày 02 tháng 11 năm 1983, Liên Xô đã chuẩn bị sẵn sàng lực lượng hạt nhân của họ và các đơn vị không quân đóng ở Đông ĐứcBa Lan được đặt ở tình trạng báo động. Một số sử gia tin rằng đây thực là thời điểm suýt nữa tạo ra sự khởi đầu cho thế chiến III.

Sau sự tan rã của Liên Xô, Mỹ đã cũng cố được vị trí bá chủ thế giới cho mình nhưng cuộc xung đột giữa Trung Quốc không ngừng gia tăng, đặc biệt khi lời của tiên tri Baba Vanga dự đoán Thế chiến III sẽ nổ ra vào năm 2010, thực chất cho đến nay vẫn chưa xảy ra cuộc chiến tranh quan hệ giữa MỹTrung mà đơn thuần là cuộc bất ổn tại Bắc PhiTrung Đông, xung đột trên biển Đông khi Trung Quốc khai thác đảo Hoàng Sa một cách trái phép, xâm phạm đến chủ quyền Việt Nam, mâu thuẫn giữa các quốc gia Đông Nam Á với Trung QuốcĐài Loan trên chủ quyền Trường Sa, xung đột trên Bán đảo Triều Tiên, sự đi lên của Ấn Độ, chương trình hạt nhân của Iran,...Đặt biệt trong thời gian này đã có thêm một quốc gia mới là Nam Sudan sau cuột Trưng cầu dân ý độc lập miền Nam Sudan, 2011. Tuy sau đó, lời tiên tri của Vanga đã không thành hiện thực, song sự lo sợ vẫn rình rập thế giới.

Trong thời gian gần đây Tổng thống Hugo Chávez của VenezuelaTổng thống Evo Morales của Bolivia lại muốn biến quốc gia của mình thành một Quốc gia Xã hội chủ nghĩa và quan hệ giữa Hoa KỳVenezuela ngày càng căng thẳng.

Hiện tại Tình hình trên bán đảo Triều Tiên và việc Iran nghiên cứu Năng lượng hạt nhân cũng là một nguy cơ có thể xảy ra chiến tranh.

Ngoài ra nội chiến tại Syria tiếp diễn nhiều năm liền cũng là một nguy cơ lớn.

Nguy cơ bùng nổ[sửa | sửa mã nguồn]

Hầu hết trong những năm gần đây, châu Á đang trở thành nơi để mắt nhiều nhất lúc này. Tiếp sau đó là Trung Đông, Bắc Phi và cuối cùng là Mỹ Latinh.

Tranh chấp lãnh thổ[sửa | sửa mã nguồn]

Trong những năm gần đây, chủ nghĩa dân tộc lại trở lại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Nhân danh là quốc gia lớn, trong những năm gần đây, Trung Quốc liên tục gây hấn và bành trướng sức mạnh trước Nhật Bản, Ấn Độ, ASEAN, Việt Nam, buộc các nước này liên minh với Hoa KỳNga. Điều đáng chú ý là Nga đang có xu hướng ủng hộ Bắc Kinh theo kiểu "không đầy đủ" (có lẽ là do thù hận thời Liên Xô vơi Trung Quốc không tan) khi Nga ủng hộ Trung Quốc kiểu "nói một đằng làm một nẻo", đặc biệt khi vừa qua Nga đã tổ chức tập trận quy mô lớn ở vùng Viễn Đông Nga. Trong tranh chấp lãnh thổ, Trung Quốc cũng tìm mọi cách khẳng định lịch sử và còn bị cáo buộc là "xâm lược kiểu mới". Theo các nhà chính trị học, việc Trung Quốc giở trò như vậy là một cái lẽ từ chủ nghĩa bành trướng đã tồn tại trong Trung Quốc hơn 5,000 năm. Thêm nữa, việc Trung Quốc gần đây liên tục tăng cường sử dụng "biện pháp thực dân mới": qua đó dùng văn hóa, cộng đồng người Hoa hải ngoại, bài các dân tộc khác, tằng cường di dân và ăn cướp lịch sử trái phép đang đe dọa nền hòa bình thế giới. Bản thân từ năm 2001, Hoa Kỳ đã cảnh báo sau này Trung Quốc "sẽ là hiểm họa mới của thế giới tự do". Trung Quốc bác bỏ điều này và quy lỗi cho Hoa Kỳ là "kích động thế giới chống Trung Quốc", nhưng không có bằng chứng cụ thể. Hiện tại, tranh chấp lãnh thổ và lãnh hải liên miên giữa Trung Quốc với các quốc gia láng giềng như Ấn Độ, Kazakhstan, Nga, Philippines, Nhật Bản, Malaysia, Việt Nam, Ấn Độ, Tajikistan, Mông Cổ, bên cạnh đó là mối quan hệ phức tạp và căng thẳng giữa Trung Quốc đại lục với Đài Loan, cũng như tình hình trên bán đảo Triều Tiên cũng chứa đựng nhiều nguy cơ xung đột, những diễn biến đó đang đe dọa phần nào cho hòa bình của thế giới.

Vũ khí hạt nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Tình trạng vũ khí hạt nhân rải rác ở Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều TiênIran đang là vấn đề gây căng thẳng quy mô quốc tế. Xung đột giữa hai nước này với thế giới giă tăng khi 2 quốc gia này từ chối hợp tác về vấn đề vũ khí hạt nhân, gây khó khăn cho IAEA. Iran tuyên bố "sản xuất điện hạt nhân vì mục đích hòa bình", trong khi Triều Tiên coi vũ khí hạt nhân là cách để đối phó với bọn "Đế quốc Mỹ". Năm 2006, Tổng thống George W. Bush đã đưa Iran và Triều Tiên vào "trục ma quỷ" vì thái độ bất hợp tác của hai quốc gia này.

Xung đột Trung Đông, Bắc Phi[sửa | sửa mã nguồn]

Kể từ khi Israel ra đời năm 1947, Israel đã liên tục gây chiến và giành thắng lợi mọi mặt. Từ đó, quan hệ giữa Israel với thế giới Hồi giáo luôn bị căng thẳng. Tuy nhiên, trong nhiều năm gần đây, nội chiến Syria đã tác động không nhỏ tới Israel, khi chính quyền của Bashar al-Assad cáo buộc Israel đã điên cuồng không kích Syria liên tục. Israel bác bỏ và cảnh báo sẽ "hủy diệt quân đội cầm quyền Syria". Thêm vào đó, trong quan hệ với Iran, hai nước này luôn căng thẳng khi đều đe dọa sẽ "hủy diệt" lẫn nhau, đặc biệt là vào thời Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad cầm quyền. Trong khi đó, các nước Ả Rập lại đang rơi vào vòng xoáy chiến tranh không hồi kết, đặc biệt là Ai Cập, khi chính phủ dân sự không được thành lập do các cuộc bạo loạn thường xuyên của dân chúng, và trở nên tệ hại khi Mohammed Mursi bị lật đổ bởi quân đội cầm quyền. Trong khi đó, các phiến quân Al-QaedaBoko Haram đang đóng cứ ở Algérie, Nigeria thì liên tiếp tìm cách gây chiến và đe dọa tới Maliphương Tây. Ở Kavkaz, quan hệ giữa Nga với Gruzia đã chìm vào căng thẳng khi Nga cáo buộc Gruzia "hậu thuẫn cho phiến quân Hồi giáo Chechnya". Chính phủ của Mikheil Saakashvili đã bác bỏ cáo buộc, nhưng sau khi Bidzina Ivanishvili cầm quyền, ông đã quyết định truy tố Saakashvili vì tội "hậu thuẫn cho phiến quân Hồi giáo Chechnya". Trong khi đó, tình trạng bạo lực ở Afghanistan, Iraq đang có nguy cơ lan rộng ra Pakistan, Trung Á, Trung Đông, Cộng hòa Nhân dân Trung HoaẤn Độ.

Mỹ Latinh[sửa | sửa mã nguồn]

Được xem như là một vùng đất ít chịu ảnh hưởng của bạo lực, song xung đột giữa các hệ thống chủ nghĩa cầm quyền lại gia tăng. Nhiều nước Mỹ Latinh, đi đầu là Venezuela, đã thực hiện chính sách thân Nga và gọi Hoa Kỳ là "tân đế quốc", nhưng những nước khác như Colombia, México thì không đồng tình với Venezuela, trong khi Brasil, Argentina, Chile, Peru, Panama, Guatemala thì lại có xu thế bài Trung Quốc mạnh mẽ, một điều mà Venezuela không nhắc đến. Hoa Kỳ liên tục cảnh báo sẽ trừng phạt Venezuela nếu nước này không bình thường hóa quan hệ vơi Hoa Kỳ, trong khi phương Tây tỏ ra dè dặt về Mỹ Latinh.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]