Mèo đi hia

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
"Mèo đi hia"
Édition Curmer (1843) - Le Chat botté - 1.png
Illustration 1843, from édition L. Curmer
Tác giả Charles Perrault
Tiêu đề gốc "Le Maistre Chat, ou Le Chat Botté"
Quốc gia Pháp
Ngôn ngữ tiếng Pháp
Thể loại truyện cổ tích
Xuất bản tại Stories or Tales of Past Times with Morals: Tales of Mother Goose
(Histoires ou contes du temps passé, avec des moralités: Contes de ma mère l'Oye)
Nhà xuất bản Barbin
Ngày xuất bản tháng 1, 1697

Mèo đi hia (tiếng Anh: Master Cat; hoặc, The Booted Cat; tiếng Pháp: Le Maître Chat, ou Le Chat Botté) là một câu chuyện cổ tích Pháp kể về một chú mèo sử dụng các mánh khóe và tài bịp bợm để giúp cho chủ nhân nghèo xơ xác và xuất thân hèn mọn của mình có được quyền lực, sự giàu sang và cưới được công chúa. Câu chuyện được viết vào cuối thế kỷ 17 bởi Charles Perrault (1628–1703), một công chức nghỉ hưu và cũng là thành viên Viện Hàn lâm Pháp.[1]. Bản thảo đã được viết tay và minh họa 2 năm trước khi truyện được xuất bản bởi Nhà xuất bản Barbin năm 1697 trong bộ sưu tập tám truyện cổ tích của Perrault gọi là Histoires ou contes du temps passé[2][3]. Cuốn sách ngay lập tức giành được thành công vang dội và còn tiếp tục được ưa thích trên khắp thế giới cho đến ngày nay.[1]

Cốt truyện[sửa | sửa mã nguồn]

Câu chuyện bắt đầu với việc một bác thợ xay già chết đi và để lại gia tài là một cối xay gió, một con lừa và một con mèo cho ba người con trai. Anh con trai cả giành lấy cối xay gió, anh thứ hai có được con lừa, phần người con út con mèo. Tuy nhiên, đó không phải một con mèo bình thường, nó biết nói - yêu cầu anh chàng út cho nó một đôi hia và đã được đáp ứng. Nhất quyết muốn cho chủ nhân của mình được giàu sang, mèo đã dùng mưu bãy được một con thỏ trong rừng rồi đem đến biếu nhà vua coi như một món quà đến từ chủ nhân của mình, hầu tước xứ Carabas, một tước hiệu do mèo bịa ra. Ngày lại ngày, mèo đi săn và nuôi sống được chủ nhân của mình. Bên cạnh đó nó còn đem dâng nhà vua những món săn được, lúc thì một cặp gà gô, khi thì một con thỏ đế béo tốt, cứ vậy trong vòng vài tháng.[4]

Puss meets the ogre in a nineteenth-century illustration by Gustave Doré

Một hôm, khi thấy đã đến lúc, mèo đi hia thuyết phục chủ nhân của mình đi ra bờ sông tắm khi biết nhà vua và công chúa sắp đi qua đây. Thực vậy, một lát sau xe của đức vua đến. Mèo nói với nhà vua rằng chủ nhân của mình, hầu tước xứ Carabas, bị trộm mất quần áo khi đang tắm, kì thực mèo đã giấu quần áo của chàng vào sau tảng đá. Nhà vua nghe vậy, truyền cho người hầu lấy một trong số những bộ quần áo của mình cho chàng mặc và đưa chàng ngồi chung xe. Khoác trên mình bộ áo của nhà vua, chàng út trông chẳng khác nào một nhà quý tộc bảnh bao và lập tức lọt vào mắt xanh của công chúa.

Con mèo đã chạy nhanh về phía trước theo con đường mà xe của nhà vua sắp đi qua. Trên đường, gặp bất cứ người nông dân nào đang gặt lúa hay đang chăn gia súc hoặc đốn củi, mèo đi hia đều yêu cầu người đó nói với nhà vua rằng mảnh đất này thuộc về "hầu tước xứ Carabas", nếu không cậu sẽ xay họ thành thịt chuột. Tiếp đó, mèo chạy đến một tòa lâu đài lộng lẫy hơn cả cung điện nhà vua, là nơi ở của một quái nhân có phép thuật tự biến mình thành các sinh vật khác nhau. Theo lời khích của mèo, quái nhân biết thành một con sư tử rồi cuối cùng biến thành một con chuột. Khi đó, mèo vồ lấy chuột rồi nhai ngấu nghiến. Khi nhà vua đến tòa lâu đài, ngài đã ấn tượng với sự giàu sang của hầu tước giả mạo và liền gả công chúa cho chàng. Sau đó, mèo đi hia sống cuộc đời vương giả và chỉ bắt chuột như một thú tiêu khiển.[5]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Opie 1974, tr. 21
  2. ^ Opie 1974, tr. 24
  3. ^ Tatar 2002, tr. 234
  4. ^ http://fairytales4u.com/story/boots.htm
  5. ^ Opie 1974, tr. 113–116
Các tác phẩm được trích dẫn

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]