Nikolai I của Nga

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Nicholas I
Hoàng đế và Đấng cầm quyền chuyên chính của toàn Nga
Vua Ba Lan; Đại Công tước xứ Phần Lan
Franz Krüger - Portrait of Emperor Nicholas I - WGA12289.jpg
Tại vị 1 tháng 12, 1825 - 2 tháng 3, 1855
Đăng quang 3 tháng 9, 1826
Tiền nhiệm Alekxandr I Vua hoặc hoàng đế
Kế nhiệm Alekxandr II Vua hoặc hoàng đế
Thông tin chung
Phối ngẫu Charlotte của Phổ
Hậu duệ Tổng cộng có 4 người con trai và 5 người con gái, ngoài ra còn được biết đến có 3 người con riêng
Hoàng tộc Họ Holstein-Gottorp-Romanov
Thân phụ Pavel I Vua hoặc hoàng đế
Thân mẫu Maria Feodorovna
Sinh 6 tháng 7, 1796
Gatchina
Mất 2 tháng 3, 1855
Sankt-Peterburg
An táng Thánh đường Pyotr and Paul

Nicholas I (6 tháng 7, 1796 - 2 tháng 3, 1855) là Nga hoàng từ năm 1825 đến 1855. Ông cũng là vua Ba LanĐại công tước của Phần Lan. Nicholas I cũng là em của Alekxandr I. Ông thừa kế ngai vàng của anh trai mặc dù sự thất bại của cuộc nổi dậy tháng 12 chống lại ông. Ông cũng nổi tiếng với biệt danh "tên sen đầm của chế độ quân chủ Nga". Trong những năm cuối cùng của ông, ông là người đã lãnh đạo quân đội Nga trong cuộc Chiến tranh Krym. Tuy nhiên ông được ghi nhận là tác nhân cho sự độc lập của nhà nước Hy Lạp và đánh bại đế chế Ottoman trong cuộc chiến tranh Nga- Thổ Nhĩ Kỳ 1828-1829. Ông là người có ảnh hưởng then chốt trong việc biến Nga trở một cường quốc thế giới và giúp đẩy nhanh sự tan rã của đế chế Ottoman. Sau khi ông qua đời, đế quốc Nga có lãnh thổ rộng đến 24,8 triệu km².

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Đại Công tước Nikolai Pavlovich, hoàng đế tương lai Nicholas I (khoảng 1820).

Ông sinh ra tại Gatchina, là con của Nga hoàng Pavel IMaria Feodorovna. Ông là em trai của Aleksandr I của Ngavà Đại công tước Constantine Pavlovich của Nga.Nicholas không được hướng giáo dục để trở thành Hoàng đế của Nga, ông có 2 người anh trai. Năm 1825, khi Alexander I qua đời đột ngột do bị sốt phát ban, Nicholas sau đó bị bắt phải thề trung thành với người anh 2 của mình, Constantine Pavlovich và thừa nhận sự lên ngôi của người anh. Nhưng Nicholas từ chối thừa nhận đó, 25-12 (lịch cũ là 13) Nicholas tuyên bố lên ngôi vua. Nhưng bản tuyên bố đó lại có hiệu lực từ 01-12 (9-11 theo lịch cũ) trước ngày Alexander I chết. Vì sự nhầm lẫn này, một số thành viên của quân đội đã chuẩn bị cho 1 âm mưu lật đổ Nicholas và giành chính quyền. Điều này dẫn đến cuộc nổi dậy tháng 12 vào ngày 26-12-1825 (ngày 14 theo lịch cũ), một cuộc nổi dậy này đã bị Nicholas nhanh chóng đàn áp.

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Nicholas qua đời ngày 2 tháng 3 năm 1855. Nhiều sử gia tin là ông đã tự đầu độc mình sau khi quân Nga bị đánh đại bại tại Eupatoria trong cuộc chiến tranh Krym.[1]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]