Phong tước

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phong tước là hình thức ban tặng danh hiệu cho tầng lớp quý tộc trong chế độ phong kiến, đi kèm với nó là việc ban tặng đất đai, tạo nên các giai cấp địa chủ và nông dân. Do đó, khái niệm về chế độ phong kiến cũng xuất phát từ đó (phong tước + kiến địa). Các tước hiệu, của chế độ phong kiến theo thứ bậc từ cao đến thấp, bao gồm:

  • Đế (Hoàng đế), là tước hiệu chỉ dành cho vua, do vua tự phong cho mình.
  • Vương - tước vị cao nhất dành cho hoàng tộc hay quan lại quý tộc (thần dân của vua). Sử Việt ghi những sự kiện như vua Trần phong Trần Quốc Tuấn làm "Hưng Đạo Đại vương", nhà Lê phong Mạc Đăng Dung là "An Hưng vương".

Ngoài ra tước hiệu này cũng được dùng phong cho vua của các nước nhỏ, chư hầu của nước lớn như hậu Lê (Lê trung hưng), phong cho các chúa Trịnhchúa Nguyễn vương tước cả. Nhà Nguyễn thì phong vương cho các vua chúa Chiêm Thành, Chân Lạp, Lão Qua, cùng Vạn Tượng.

Các tước vị trên thường được "cha truyền con nối", nhưng trừ Đế và có thể cả Vương, còn lại thì đời sau thường thấp hơn một bậc.

Ngày nay, ở một số nước quân chủ lập hiến, như Anh, tuy không còn chế độ phong kiến, hoàng gia vẫn sử dụng hình thức phong tước, với danh hiệu Knight (Hiệp sĩ) và thường được gọi kèm danh xưng kính trọng là Sir hoặc Madame, nhưng không còn việc ban đất đai. Những người được phong thường là các vận động viên, huấn luyện viên, văn nghệ sĩ... nổi tiếng.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]