Tháp giáo đường

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tháp giáo đường (tiếng Thổ Nhĩ Kỳ: minare,[1] tiếng Ả Rập manāra (ngọn hải đăng) منارة, hay مئذنة) là đặc trưng kiến trúc các thánh đường Hồi giáo của đạo Hồi - nói chung chúng là những ngọn tháp cao với hình dáng mái vòm củ hành (en:onion dome) hoặc vương miện hình nón, các tháp thường đứng riêng lẻ hay cao hơn hẳn những công trình kết cấu xung quanh; kiến trúc cơ bản gồm đế, thân và đỉnh tháp. Kiểu kiến trúc tháp giáo đường thay đổi theo khu vực và thời kỳ. Tháp giáo đường thường là nơi cầu nguyện của các tín đồ (adhan).

Chức năng[sửa | sửa mã nguồn]

Tháp giáo đường là một điểm nhìn mà cộng đồng tín đồ Hồi giáo hướng về với chức năng chính của chúng là một điểm ưu tiên mà các tín đồ hướng về để cầu nguyện. Việc cầu nguyện diễn ra 5 lần trong ngày: bình minh, trưa, giữa buổi chiều, lúc Mặt Trời lặn, và ban đêm. Trong các thánh đường Hồi giáo, việc adhan được gọi từ một giáo sĩ en:Muezzin thông qua hệ thống loa đặt trên tháp. Tháp giáo đường cũng có thể có chức năng điều hòa không khí: khi Mặt Trời nung nóng vòm tháp, không khi lạnh từ dưới tháp đi lên đẩy không khí nóng trên vòm ra cửa sổ.[cần dẫn nguồn]

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ "minaret." Online Etymology Dictionary. Douglas Harper, Historian. 21 Mar. 2009.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]