Đại ấn Hoa Kỳ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Mặt trước Đại ấn Hoa Kỳ với dòng chữ E pluribus unum, là một trong những khẩu hiệu của quốc gia tại thời điểm tạo ra con dấu. Đại ấn của Hoa Kỳ với con đại bàng đầu trắng ngậm dải ruy băng có viết “E pluribus unum”. Trước ngực là tấm khiên đại diện Mười ba thuộc địa, cành olive bên trái đại diện cho sự yêu chuộng hoà bình của nhân dân Mỹ, bó mũi tên bên phải đại diện cho ý chí bảo vệ quốc gia bằng sức mạnh.
Mặt sau Đại ấn

Đại ấn của Hoa Kỳ được sử dụng để xác thực một số tài liệu do chính phủ liên bang Hoa Kỳ cấp. Cụm từ này được sử dụng cho cả con dấu vật lý (được giữ bởi Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ), và nói chung là cho thiết kế ấn tượng về nó. Đại ấn lần đầu tiên được sử dụng công khai vào năm 1782.

Mặt trước của Đại ấn được sử dụng như quốc huy của Hoa Kỳ.[1] Nó được chính thức sử dụng trên các tài liệu như hộ chiếu Hoa Kỳ, phù hiệu quân sự, biển báo đại sứ quán và nhiều cờ khác nhau. Là một huy hiệu, thiết kế có màu sắc chính thức; bản thân Đại ấn, như được gắn liền với giấy, là đơn sắc.

Kể từ năm 1935, cả hai mặt của Đại ấn đã xuất hiện ở mặt sau của tờ giấy bạc một đô la. Con dấu của Tổng thống Hoa Kỳ trực tiếp dựa trên Đại ấn, và các yếu tố của nó được sử dụng trong nhiều cơ quan chính phủ và các con dấu của tiểu bang.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “The Arms of the United States: Criticisms and Rebuttals”. The American Heraldry Society. Truy cập ngày 30 tháng 9 năm 2017.