Baritone

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search
Phân loại giọng
Giọng nam
Countertenor
Tenor
Baritone
Bass

Giọng nữ

Soprano
Mezzo-soprano
Contralto

Baritone hay "giọng nam trung" là một loại giọng nam trong âm nhạc cổ điển, với âm vực nằm giữa giọng Nam trầm (Bass) và giọng Nam cao (Tenor). Các Baritone chủ yếu sử dụng giọng ngực (Chest-voice), ít khi sử dụng giọng óc (Head-voice) và giọng giả thanh (Falsetto). Âm sắc của giọng Baritone hơi trầm, khá dày và ấm (đặc biệt là ở khu âm trung).
Các tác phẩm âm nhạc viết cho loại giọng này thường có quãng giọng trải từ note F2 đến F4 trong âm nhạc hợp xướng, và từ note A2 đến A4 trong opera, dĩ nhiên cả hai đều có thể mở rộng được.

Phân loại[sửa | sửa mã nguồn]

Trong opera, giọng Baritone được phân loại dựa trên âm vực và độ dày của giọng hát thành các nhánh sau:

  • Lirico Baritone
    • Đặc điểm nhận biết: giọng hát trầm ấm, êm ả, truyền cảm.
    • Âm vực phổ biến: A2 - A#4
  • Dramatic Baritone
    • Đặc điểm nhận biết: giọng hát mạnh mẽ, uy lực, nghe dày gần như một giọng Bass, có âm lượng lớn, âm sắc đanh thép.
    • Âm vực phổ biến: G2 - G4
  • Kavalier Baritone
    • Đặc điểm nhận biết: có thể hát cả hai nhánh Lirico BaritoneDramatic Baritone, giống với Spinto Soprano của nữ.
    • Âm vực phổ biến: A2 - G4
  • Martin Baritone
    • Đặc điểm nhận biết: âm sắc hơi sáng (như một Tenor), gần giống với Dramatic Tenor, HeldenTenor nhưng khu âm - trung trầm phát triển hơn khu âm - cao.
    • Âm vực phổ biến: G2 - B4

Trên đây chỉ là quãng giọng trong các tác phẩm âm nhạc mà thôi. Âm vực thực tế của Baritone có thể mở rộng xuống khá thấp, ở giữa quãng 2, các giọng tenor đều không làm được điều này.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]