Benzodiazepine

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Benzodiazepine là nhóm gồm các thuốc an thần nhẹ thường được gọi tắt là “Benzo”  bao gồm: Chlordiazepoxide, Diazepam, Oxazepam. Loại thuốc này được sử dụng rộng rãi, thường để trị các chứng lo âu, căng thẳng, mất ngủ khi dùng liều cao, giúp chữa bệnh động kinh, nghiện rượu. Tuy vậy, nếu người cao tuổi lạm dụng thuốc này sẽ khó ngủ. 

Công trình nghiên cứu của các nhà  khoa học về tác dụng phụ của thuốc nhóm Benzo được chính phủ Pháp đã tài trợ, cùng sự tham gia một số công ty thuốc nổi tiếng như: Ipsen, Merck, Serono, Novartis, Allergan, MAP Dược phẩm, Sanofi, và BMJ. 

1.063 người từ 65 tuổi trở lên  ở miền Tây Nam nước Pháp được mời tham gia nghiên cứu và được theo dõi trong 20 năm, trong đó, một số người sử dụng Benzodiazepine, và số còn lại không dùng loại thuốc này. Sau khi phân loại tuổi tác, giới tính,mức độ sử dụng rượu, thuốc chống bệnh tiểu đường, tim, mạch, Tiến sỹ Sophie Billioti de Gage, làm việc tại Đại học Bordeaux Segalen Bordeaux và đồng nghiệp trong nhóm nghiên cứu thấy rằng, 95% người sử dụng Benzodiazepine bị mất trí nhớ 5 năm, còn lại là 8 năm, có trường hợp cá biệt, 4 người bị mất trí nhớ vĩnh viễn. 

Tuy nhiên công trình nghiên cứu này cũng có một số kết quả trái chiều, một số bệnh nhân sử  dụng thuốc nhóm Benzo bị suy giảm nhận thức mất trí nhớ, nhưng có người không bị ảnh hưởng, thậm chí  não còn hoạt động tốt hơn. Một hạn chế nữa trong cuộc khảo sát này là các nhà khoa học không kiểm soát được tình trạng lo âu, mất ngủ của những người tham gia nghiên cứu, dẫn tới kết quả phân tích chưa chính xác hoàn toàn. 

Sophie Billioti de Gage chia sẻ: Khả năng thuốc nhóm Benzo làm mất trí nhớ trong thời gian ngắn đã từng được công nhận, tuy nhiên, thuốc này còn gây mất trí nhớ dài hạn. Các bác sĩ và các cơ quan quản lý nên xem xét về sự gia tăng phản ứng phụ của loại thuốc an thần này. 

Hiện nay, nhóm thuốc an thần Benzo có chứa thuốc ngủ Diazepam, Zolpidem và Bromazepam của Pháp (tên biệt dược Lexomil), đang có mặt tại thị trường Việt Nam, được đánh giá là có thời gian chuyển hóa và thải trừ thuốc tận 20 giờ, quá với giấc ngủ tự nhiên. Vì vậy, kết quả của công trình nghiên cứu này là tiếng chuông cảnh báo tới những người đang lạm dụng thuốc an thần trong cuộc sống hiện đại nhiều lo âu, căng thẳng, nhất là với những “bệnh nhân người Việt” chỉ biết mua thuốc theo màu mà ít đọc hướng dẫn sử dụng.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]