Hội họa Phục Hưng Ý

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Phòng trưng bày bát giác Tribuna tại bảo tàng Uffizi qua nét vẽ sơn dầu trên vải của họa sĩ Johan Zoffany năm 1772–78, trong tranh có những tác phẩm của nhiều danh nhân thời kỳ Phục hưng

Hội họa Phục hưng Ý là nền hội họa của thời kỳ bắt đầu từ cuối thế kỷ 13 và phát triển mạnh từ ngày đầu thế kỷ 15 đến đầu cuối thế kỷ 16 ở bán đảo Ý, lúc đó được phân chia ra nhiều khu vực chính trị.

Các họa sĩ thời Phục hưng Ý, Mặc dù thường được gắn liền với các triều đình riêng biệt và với lòng trung thành với những thị trấn riêng biệt, vẫn đi lang thang dọc chiều dài và chiều rộng của bán đảo Ý, thường nắm giữ một chức vụ ngoại giao và phổ biến ý tưởng nghệ thuật và triết học.

Các thành phố FirenzeTuscany nổi tiếng là nơi sinh ra của thời kỳ Phục hưng, và đặc biệt của hội họa thời Phục hưng.

Hội họa Phục hưng Ý có thể được chia thành bốn thời kỳ: Proto-Phục hưng (1300-1400), thời kỳ Phục hưng sớm (1400-1475), thời kỳ Phục hưng cao trào (1475-1525), và trường phái kiểu cách (1525-1600). Những mốc thời gian đưa ra này là gần đúng chứ không phải là những điểm cụ thể: vì cuộc sống của các nghệ sĩ và phong cách cá nhân của họ chồng lấn sang thời kỳ khác nhau.

Thời kỳ Proto-Phục hưng bắt đầu với cuộc sống chuyên nghiệp của họa sĩ Giotto và bao gồm Taddeo Gaddi, OrcagnaAltichiero. Thời kỳ Phục hưng sớm đánh dấu bởi tác phẩm của Masaccio, Fra Angelico, Paolo Uccello, Piero della FrancescaVerrocchio. Thời kỳ cao trào Phục hung với các tác phẩm của Leonardo da Vinci, Michelangelo, RaphaelTitian. Thời kỳ kiểu cách với các tác phẩm của Andrea del Sarto, PontormoTintoretto.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]