Henri Mansuy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Henri Mansuy (1857-1937) là một nhà khảo cổ học người Pháp, có nhiều nghiên cứu khảo cổ học về thời tiền sử Việt Nam.[1].

Ông cùng với Madeleine Colani (1866-1943) phát hiện ra văn hóa Bắc Sơn ở tỉnh Lạng Sơn, Việt Nam. Ông cũng là một nhà cổ sinh vật học.

Hoạt động[sửa | sửa mã nguồn]

Henri Mansuy đến làm việc ở Sở Địa chất Đông Dương, được thành lập năm 1898, trong đó ông cùng với Honoré Lantenois được giao xây dựng Bảo tàng Địa chất, trong khuôn viên của Sở và hoàn thành năm 1914.[2]

Năm 1906 Mansuy khai quật hang ở huyện Bình Gia thuộc tỉnh Lạng Sơn. Di chỉ này có chứa các hiện vật của các công cụ đồ đá và đồ gốm thuộc hậu kỳ đồ đá mới (late Neolithic). Chứng 15 năm sau ông cùng với Madeleine Colani phát hiện ra trong một di chỉ khảo cổ học 27 di vật như vậy mà có thể theo các dấu hiệu nhất định thì là thuộc văn hóa Bắc Sơn. Các di cốt người cũng được tìm thấy ở đây.

Năm 1917-1919, ông tham gia điều tra và đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp địa chất của người bạn và đồng nghiệp Jacques Deprat (1880-1935), người cùng làm việc ở Đông Dương, vì sự gian lận trong khoa học.[1][a]

Chỉ dẫn[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Jacques Deprat được coi là đã lấy hóa thạch Trilobite vùng Bohemia đưa vào bộ sưu tập hóa thạch ở Đông Dương, sự kiện dẫn đến ông bị khai trừ khỏi Hiệp hội Địa chất Pháp (SGF, Société géologique de France). Nhưng điều bất ngờ là sau đó năm 1927 nhà cổ sinh Jacques Fromaget tìm thấy mẫu Trilobite tương tự ở Đông Dương. Dựa trên các tiến bộ về kiến thức địa chất và kiến tạo của thế kỷ 20, nghi ngờ gian lận giảm và không còn chắc chắn. Ngày 10 tháng 6 năm 1991, Hiệp hội Địa chất Pháp quyết định chính thức phục hồi tư cách thành viên SGF cho Jacques Deprat.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Helmut Hermann Ernst Loofs-Wissowa: Südost Asiens Fundamente, Safari-Verlag, 1964, p. 282, 295.
  2. ^ Lịch sử phát triển của Bảo tàng Địa chất. dgmv.gov.vn. Truy cập 25/12/2015.